Tha hương
Heo may ngao ngát bờ đê
Xa quê người có nhớ về quê không
Ngủ còn thắc thỏm triền sông
Câu thơ bèo dạt ăn đong nỗi buồn
Đời người phận tép thân tôm
Tha hương vì chuyện áo cơm mệt nhoài
Chao ôi ngày ngắn đêm dài
Tấm chăn không đủ ấm ngoài cô đơn.
Bận lòng chi nỗi thiệt hơn
Ghét thương chi những cỏn con bạc bèo
Chao ôi trời lẻ cánh diều
Gió đâu thổi quắt một chiều xa quê
Nhớ mong ríu bước ngày về
Mặt người còn nhọ khói xe bụi tàu
Chao ôi mỗi bước cơ cầu
Không hay lấm rửa mái đầu gió sương.
Hoa bất tử
Hẳn có ngày người sẽ bỏ ta đi
May mắn quá câu thơ còn ở lại
Núi cô đơn sám hối trăng thề
Rồi câu thơ nguội lạnh bỏ ta đi
Vớt vát mãi chỉ nỗi buồn ở lại
Biển bơ vơ lạc lối buồm về
Cuối cùng buồn cũng lén bỏ ta đi
Hoe hoe nắng hoang chiều cỏ dại
Thơm như không hay biết điều gì
Hình như gió
Ngược tìm năm tháng đấy
Hát dông dài
Hoa bất tử ơi...
Nhớ xanh
Những mái ngói âm dương
Những mảnh tường rêu phong trượt lở
Những gam màu thời gian thách đố
Ngỡ nguyên xưa...
Và cả những gánh gồng lam lũ
Một thời mẹ tôi
Những cây sấu đã thành cổ thụ
Trong ký ức thẳm sâu trong trẻo
Tiếng leng keng tàu điệm mơ hồ
Chén nước chè xuýt xoa ngày rét
Hoa sữa muộn mùa thơm thắc thỏm
Ngọn đèn vàng ủng phố khuya
Mưa mỏng thế, lời rao vẫn thế
Tôi cầm côi cút heo may...
Em bây giờ ở đâu
Phố cổ lạc vào nhốn nhác cao ốc
Mùa đông dường rét hơn rét trước
Tưởng đã cũ đi tửơng đã mới lên
Những mái ngói âm dương cách điệu
Những mảng tường rêu phong giả kiểu
Tưởng đã cũ đi tửơng đã mới lên
Những gam màu thời gian thách đố
Và cả những gánh gồng lam lũ
Tôi về thương hết nỗi xa xanh...
(Tập
thơ: Viết tặng những mùa xưa)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét
namkts57@gmail.com