Truyện ngắn dịch
       
Thơ
       
Thơ dịch Truyện ngắn khuyết danh Truyện ngắn Truyện dịch cực ngắn
       
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lưu Quốc Phương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lưu Quốc Phương. Hiển thị tất cả bài đăng
6/3/12

Vừa bắt đầu đã kết thúc - Lưu Quốc Phương

Vừa bắt đầu đã kết thúc
Lưu Quốc Phương
Vũ Phong Tạo dịch
                               
Chàng hẹn nàng đến, thần sắc của chàng tỏ ra nghiêm trang, chàng nói: “Anh có việc quan trọng muốn nói với em!”
Nàng rất hiểu chàng, nhìn thấy vẻ mặt chàng nghiêm túc, nàng bỗng bật cười, nàng nói: “Nhìn anh nghiêm túc như thế này, hay là anh muốn nói với em rằng anh đã   yêu em phải không?”
Chàng nói:” Đúng vậy!”
Nàng chột dạ không dám nói nữa.
Nàng không nói, chàng nói, chàng nhìn nàng nói: “Anh yêu em rồi, thật mà!”
Chàng lại nói: “Rất nhiều ngày rồi, anh đều nhớ em, khi ăn cơm nhớ em, lúc đi ngủ nhớ em, nói chung, bất kể làm gì, cũng nhớ em ghê gớm!”
Chàng còn nói: “Một người mà nhớ một người khác, thì chính là yêu người ấy rồi!”
Nàng không dám cười nữa, vẻ mặt nghiêm túc, nàng nói: “Làm sao lại như thế được chứ?”
Chàng nói: “Tại sao lại không thể chứ?”
Nàng nói: “Em là bạn của vợ anh mà?”
Sợ chàng không hiểu rõ, nàng lại nói: “Em là bạn thân nhất của vợ anh, em và  anh đều thông qua vợ anh mới quen biết nhau mà!”
Chàng nói: “Chuyện này chẳng có quan hệ gì”
Nàng nói: “Tại sao lại không liên quan, đàn ông các anh chẳng thường nói rằng, vợ bạn thì không thể lừa dối xử tệ ư, theo phụ nữ bọn em, thì chồng bạn không thể lừa dối xử tệ đấy!”
Chàng bỗng bật cười, chàng nói: “Em ngốc quá phải không?”
Nàng nói: “Tại sao em lại ngốc chứ?”
Chàng nói: “Anh và em phải lòng nhau, lại nói với cô ta ư? Căn bản không thể, làm sao mà cô ta biết chúng mình say nhau chứ?”
Nàng nói: “Như vậy cũng không được.”
Nàng nói thế, chàng bèn rất thất vọng, chàng nhăn nhó mặt, vẫn nói với nàng: “Thật sự là ngày nào anh cũng nhớ em, khi ăn cơm nhớ em, lúc ngủ cũng nhớ em, nói chung, bất kể làm việc gì cũng đều nhớ em ghê gớm!”
Chàng lại nói: “Một người mà nhớ một người khác, thì chính là đã yêu người ấy rồi!”
Chàng lại nói: “Yêu một người thật ra là rất đau khổ, chỉ có em mới có thể giải thoát đau khổ cho anh, em cứu anh đi?”
Lòng nàng không hề bị xao xuyến dao động lung lay, song buổi chiều hôm ấy, khi chàng nói hết lần này đến lần khác, nàng bỗng mềm lòng, sau đó nàng nói: “Em thật sự không dám yêu anh, lo sợ vợ anh biết.”
Chàng bỗng cảm thấy tình thế đã xoay chuyển, chàng nói lớn: “Em ngốc thế, anh lại để cô ta biết sao!”
Nàng nói: “Anh thật sự không cho vợ anh biết, như vậy càng làm đau lòng, làm hại cô ấy!”
Nghe nàng nói như vậy, chàng mừng quýnh lên. Chàng đưa tay ra, ôm nàng vào  lòng, chàng nói: “Anh thề với em, tuyệt đối không cho cô ta biết.”
Nàng nói: “Hết cách, chịu thua anh thật rồi!”
Ai cũng biết, chàng và nàng đã yêu nhau. Sau một hồi nói chuyện yêu đương ở đấy, ngay đêm hôm ấy họ bèn thuê phòng.
Đúng lúc làm những việc mà nam nữ nên làm, nàng nói với chàng: “Em nói với anh một bí mật!”
Nàng lại nói: “Bí mật này là: em cũng yêu anh!”
Nàng còn nói: “Từ nay về sau, em sẽ mãi mãi yêu anh, bám riết anh!”
Nghe vậy, chàng rất chi là hoảng hồn, thậm chí chàng quên cả hành động.
Nàng nhận ra sự thay đổi của chàng, nàng hỏi: “Anh làm sao thế?”
Chàng nói: “Không làm sao cả!”
Sau khi chia tay với nàng, chàng bất giác mất hết cả hứng thú. Thậm chí, chàng còn thấy buồn bã hoang mang. Chàng không biết vì sao buồn bã hoang mang như vậy, song sau khi về đến nhà, chàng hiểu rõ.
Đối mặt với vợ, chàng cảm thấy có lỗi với bà xã. Đồng thời, chàng còn cảm thấy nàng không hề xinh đẹp như trong tưởng tượng của chàng. Nàng thân thể rất đen, lại gầy nhom, chỗ nên to thì không to, chỗ nên bé thì lại không bé, không xinh đẹp bằng vợ mình. Cuối cùng, chàng cảm thấy câu nói của nàng khiến chàng sợ hãi, nàng nói về sau cứ mãi mãi yêu chàng, bám riết lấy chàng. Chàng cảm thấy điều này rất đáng sợ, chàng dứt khoát không muốn nàng bám riết mình.
Nhớ lại tất cả những điều ấy, chàng cảm thấy chàng không thể tiếp tục dan díu với nàng nữa.
Ngày hôm sau, chàng gọi điện thoại cho nàng.
Hãy nghe xem họ nói với nhau những gì nào:
Chàng nói: “Chúng mình không thể yêu nhau nữa!”
Nàng: “Tại vìsao?”
Chàng nói: “Vợ anh biết anh say em rồi!”
Nàng nói: “Làm sao mà cô ấy lại biết?”
Chàng nói: “Không biết! Đại khái cánh phụ nữ các em đặc biệt nhạy cảm phải không?”
Nàng nói: “Chẳng phải anh đã nói rằng không để cho cô ấy biết cơ mà?”
Chàng nói: “Anh cũng không muốn cho cô ấy biết mà, hiện tại cô ấy đã biết rồi, chúng mình không thể yêu nhau nữa, em thân thiết với vợ anh như thế, em cũng không muốn làm đau lòng, làm hại cô ấy, phải không?”
Trong giọng nói của nàng bỗng nhiên như có tiếng khóc, nàng nói: “Làm sao lại như vậy được chứ! Chúng mình mới bắt đầu mà?”
Chàng nói: “Anh cũng không biết làm sao lại như thế, vợ anh đi tới rồi, anh cúp máy đây!”
Chàng nói vậy, rồi cúp máy điện thoại thật.
Kết quả này, nàng căn bản không nghĩ đến, tình yêu của nàng mới bắt đầu, đã kết thúc rồi.
                                              (Theo www.xiaoxiaoshuo.com, 18-3-2009)
5/3/12

“Chó của nhà Chủ tịch thành phố” - Lưu Quốc Phương

 “Chó của nhà Chủ tịch thành phố”
Lưu Quốc Phương
Vũ Phong Tạo dịch

Vào dịp giao thừa tiễn đưa năm cũ  đón chào năm mới, thành phố nọ đã tổ chức Dạ hội liên hoan văn nghệ mừng xuân.
Trong những buổi biểu diễn văn nghệ như thế này, nói chung không bán vé, mà là phân phối vé cho các đơn vị. Trong số vé phân phối ấy, vé từ hàng ghế thứ nhất đến hàng ghế thứ tám, đều phân phối cho những cán bộ lãnh đạo chủ chốt của thành phố ở các cơ quan như Thành uỷ, Uỷ ban nhân dân, Hội đồng nhân dân, Uỷ ban mật trận thành phố và một số ban ngành khác. Nhưng, những cán bộ lãnh đạo ấy hoặc vì bận công tác hoặc có việc gì khác cần hơn, sau khi mở màn khá lâu, vẫn có rất nhiều người chưa đến. Như thế là, dẫy ghế đầu đến dẫy ghế thứ tám, quá nửa số ghế không có người ngồi.
Xem kịch xem biểu diễn văn nghệ ngồi ở những dẫy ghế đầu là tốt, rất nhiều người đều hiểu rõ điều này.
Một người ngồi ở hàng ghế phía sau trông thấy phía trước có nhiều ghế trống, bèn rời khỏi chỗ ngồi của mình muốn lên phía trước tìm chỗ ngồi gần hơn. Nhưng khi người này đi lên phía trước, bèn bị một nữ nhân viên đeo thẻ trước ngực ngăn lại.
Nhân viên đeo thẻ hỏi người đi lên phía trước: “Chỗ ngồi của anh ở dẫy ghế thứ mấy?”
Người ấy trả lời: “Chỗ ngồi của tôi ở phía sau!”
Nữ nhân viên đeo thẻ nói: “Thế thìanh trở xuống phía dưới tìm chỗ ngồi chứ?!”
Người ấy nói: “Tôi nhìn thấy ghế phía trước đại bộ phận trống không, muốn lên ngồi ở phía trước!”
Nữ nhân viên đeo thẻ nói: “Không được!”
Người ấy hỏi: “Tại sao lại không được?”
Nữ nhân viên đeo thẻ nói: “Phía trước đều là ghế của lãnh đạo, anh không được gây phiền nhiễu.”
Người ấy tỏ ra rất tiếc rẻ trông những chỗ ngồi trống không, quay trở về chỗ cũ ở phía sau.
Phía sau lại có một người nữa cũng nhìn thấy phía trước có rất nhiều chỗ trống, người này cũng đứng lên đi lên phía trước. Nhưng khi đi lên gần đến dãy ghế thứ tám, nữ nhân viên đeo thẻ lại ngăn chặn anh ta lại.
Nữ nhân viên đeo thẻ nói với người đi lên phía trước: “Mời xuất trình vé của ông!”
Người ấy nói: “Có cần phải như vậy không? Tại sao tôi lại phải xuất trình vé chứ?”
Nữ nhân viên đeo thẻ nói: “Tôi nhìn thấy ông  từ dẫy ghế sau đi lên, chỗ ngồi của ông ở phía sau, đề nghị ông ngồi đúng chỗ ngồi của mình!”
Người ấy nói: “Phía trước rất nhiều ghế bỏ trống, tôi muốn lên phía trước kiếm chỗ ngồi.”
Nữ nhân viên đeo thẻ nói: “Không được!  Những người ngồi ở phía trước đều là lãnh đạo thành phố, chỗ ngồi của ông không ở đấy, ông lên ngồi ở đấy để làm gì?”
Thái độ của nữ nhân viên đeo thẻ rất kiên quyết, người ấy tuy trong không cam lòng, song vẫn phải quay người đi trở lại phía sau.
Suy nghĩ của người ta đại thể đều tương đối giống nhau.
Lại có một người nữa, rời khỏi chỗ ngồi của mình, đi lên phía trước, nhưng người ấy vẫn bị nữ nhân viên đeo thẻ chặn lại, nữ nhân viên nói: “Vé của ông đâu?”
Người ấy nói: “Vé của tôi liên quan gì đến chị chứ?”
Nữ nhân viên đeo thẻ nói: “Những dẫy ghế phía trước là chỗ ngồi của lãnh đạo thành phố, vé của ông nếu như là ở phía trước, thì tôi sẽ dẫn ông tìm đến chỗ ngồi!”
Người ấy nói: “Vé của tôi ở phía sau, nhưng phía trước nhiều ghế trống không như vậy, nên tôi muốn đi lên ngồi ở phía trước.”
Nữ nhân viên đeo thẻ nói: “Không được!”
Người ấy nói: “Tại sao lại không được? Nhiều ghế bỏ không như vậy, bỏ không  cũng là bỏ không mà, lãng phítài sản của công quá mà!”
Người ấy vừa nói vừa đi lên phía trước, nhưng nữ nhân viên ngăn người ấy lại, nữ nhân viên nói: “Đề nghị ông tự giác một chút, phải tuân thủ trật tự!”
Người ấy không thèm để ý, vẫn cứ đi lên phía trước.
Song, khi ấy có hai viên cảnh sát đi lại, họ nói lớn với người nọ: “Ông muốn gây rối phải không? Trở về chỗ ngồi của ông đi.”
Nhìn thấy cảnh sát, người ấy đành phải rút về chỗ ngồi cũ.
Sau đấy có một phụ nữ đi lên phía trước, đây là một người phụ nữ thôn quê, nhưng chị ta lại không phải là người phụ nữ thôn quê nói chung, mà là người giúp việc của nhà chủ tịch thành phố. Người phụ nữ không chỉ một mình đến đây, mà còn ôm một con chó cảnh của nhà chủ tịch thành phố cùng đến.
Khi người phụ nữ đi lên phía trước, nữ nhân viên đeo thẻ cũng chặn chị ta lại, nữ nhân viên đeo thẻ nói: “Vé của chị đâu?”
Người phụ nữ đưa vé cho nữ nhân viên đeo thẻ.
Nữ nhân viên đeo thẻ là nhân viên công tác, nên biết rõ chỗ ngồi của mấy vị lãnh đạo chủ chốt ở thành phố này.
Sau khi xem vé, liếc nhìn người phụ nữ ôm con chó, nữ nhân viên đeo thẻ nói: “Ghế số 2 và ghế số 4 dẫy thứ tư! Đây là vé của chủ tịch thành phố phải không?”
Người phụ nữ ôm chó nói: “Đúng thế!”
Nữ nhân viên đeo thẻ hỏi: “Chủ tịch thành phố không đến sao?”
Người phụ nữ ôm chó nói: “Chủ tịch thành phố có việc, không đến!”
Nữ nhân viên đeo thẻ hỏi: “Tại sao chị lại mang theo chó đến, trường hợp này không cho phép mang chó theo!”
Người phụ nữ ôm chó nói: “Trong nhà không có người, chó không có người trông nom. Xin nhắc lại, tôi đây không phải là mang theo hai vé đó sao, có vé của chó mà!”
Nữ nhân viên đeo thẻ không nói năng gì nữa, chỉ dẫn người phụ nữ và chó vào chỗ ngồi.
Ngồi lên ghế xong, người phụ nữ ôm chó đặt con chó ngồi lên trên ghế. Nhưng, con chó ấy từ trên ghế ngã lăn xuống đất. Sau khi rớt xuống đất, con chó bèn sủa, tiếng sủa rất to, cứ sủa liên hồi.
Nghe thấy tiếng chó sủa, hai viên cảnh sát nọ bèn giận dữ hùng hổ đi tìm chó theo hướng tiếng sủa, và chửi đổng: “Mẹ cha nó, phía trước là ghế của lãnh đạo, tại làm sao lại có người mang theo chó chứ!”
Lúc ấy, nữ nhân viên đeo thẻ vội vàng ngăn hai viên cảnh sát lại.
Nữ nhân viên đeo thẻ nói: “Đấy là chó của nhà Chủ tịch thành phố đấy!”
Nghe vậy, hai viên cảnh sát không nói gì nữa, im re.