Truyện ngắn dịch
       
Thơ
       
Thơ dịch Truyện ngắn khuyết danh Truyện ngắn Truyện dịch cực ngắn
       
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tần Đức Long. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tần Đức Long. Hiển thị tất cả bài đăng
16/3/12

Sinh nhật lão Quách - Tần Đức Long


Sinh nhật lão Quách
Tần Đức Long
Vũ Công Hoan dịch

            Hôm sinh nhật năm mươi tám tuổi, Lão Quách bảo vợ đừng nấu cơm, chúng mình đi ăn khách sạn. Vợ Lão Hỉ Trân vui mừng đến chóng mặt, vừa chải đầu vừa xoa mặt, bà Hỉ Trân chưng diện giống như một phú bà. Vừa trang điểm,bà Hỉ Trân vừa mắng con trai con gái, rõ là một lũ sói mắt trắng không có tim không có phổi, chẳng đứa nào nhớ đến  ăn mừng sinh nhật bố!
 Lão Quách cười bảo: “Con cái mà, đứa nào chẳng thế? Bố mẹ tổ chức ăn mừng sinh nhật cho con, vui vẻ thịnh soạn, đến lượt bố mẹ ăn mừng sinh nhật, thì chẳng có đứa con nào nhòm nghó đến”!
            Hai bố mẹ già lần lượt mắng mỏ chê bai con trai con gái một chặp, rồi khoá cửa đi ra khách sạn.Hai ông bà đã bàn nhau từ trước, gọi mấy món ăn bình dân, uống một chai rượu nhỏ, bánh ga tô không mua,nến cũng không mua, nhỏ nhẹ đơn giản, lãng mạn chút xíu.
            Vừa đến cỏng khách sạn, gặp ngay con gái Xảo Vân đang đi tới. Xảo Vân vừa cưới chồng, còn chưa nấu bếp, không ăn món nguội ở nhà hàng, thì sang ăn nhờ nhà mẹ chồng, mẹ đẻ. Trông thấy bố mẹ ở cổng khách sạn, Xảo Vân hết sức bất ngờ. Xảo Vân tươi cười hỏi “Bố mẹ đãi khách phải không?” Lão Quách nói “Con chỉ biết đi ăn nhờ, đi thôi, hôm nay mẹ con không nấu cơm, chúng ta đi khách sạn.”! Xảo Vân không tin hỏi, “Thật ư mẹ? Bố chiêu đãi phải không?” Bà Hỉ Trân nói, “đúng đấy, bố con mời cơm, mẹ bỏ tiền”!
            Xảo Vân nhẩy quớ lên sung sướng, móc điện thoại di động, gọi chồng đến, có người chiêu đãi. Bà Hỉ Trân sị mặt bảo: Sao lại có người, bố con là bố con! Xảo Vân nháy mắt làm trò bảo “đương nhiên là bố em, nhưng em không biết  bố em tại sao mời cơm?”
            Lão Quách liếc mắt với Hỉ Trân,  ra hiệu cho vợ đừng nói toạc móng heo. Ông lại sai Xảo Vân thay mình gọi vợ chồng hai con trai và các cháu nội đến, cả nhà gọi một mâm thật rôm rả.
 Rất nhanh chóng, hai con trai lần lượt dẫn vợ con, ngồi xe tát xi vù vù kéo đến. Hai đứa cháu nội còn bé, vừa đến đã trèo ghế leo bàn, giống hai con khỉ. Các con trai, con dâu, con gái, con rể hễ gặp nhau là nói chuyện cổ phiếu, chuyện bóng đá, chuyện bơi trên mạng in tơ nét, Hai bố mẹ già không chen đựơc vào câu chuyện,cứ ngồi trơ một bên.  Bà Hỉ Trân đưa mắt liếc chồng có ý trách ông không nên mở rộng phạm vi, vốn chỉ nghĩ hai ông bà ôn lại một hồi những năm tháng thơm thảo dịu ngọt, thì bây giờ  để con cháu pha loãng hết chủ đề.
             Lão Quách cứ mặc kệ, thôi thì khỏi cần nhắc đến chuyện mình tổ chức ăn mừng sinh nhật. Lão nghĩ, có các con các cháu đời sau cuốn quít bên thân cùng hưởng niềm vui cái tuổi Trời cho, chẳng phải là hạnh phúc lớn nhất đó sao?
            Trong lòng thanh thản, lão Quách đã uống thêm mấy chén.
            Các con trai con rể cũng uống hết mình, mặt đỏ như Quan Công, Xảo Vân vẫn là cô gái tế nhị cẩn thận hơn, sợ mấy ông cháu quá chén, nói thế nào cũng không chịu mở chai rượu thứ ba.
            Cả nhà ăn ăn uống uống, tiêu hết sạch năm tờ to một trăm đồng. Bà Hỉ Trân lẳng lặng đi thanh toán, lại mua thêm cho hai cháu nội mỗi đứa một lon nước ngọt.
            Ăn no, uống đủ, hai anh con trai dẫn vợ con, gọi xe ta xi, ai về nhà nấy. Con rể cũng đi xe máy về nhà lên mạng. Xảo Vân vốn định đi xe máy cùng về, nhưng nể mặt bố không nỡ bỏ đi, chỉ giặn chồng hai câu, rồi cùng với bố mẹ nhẩn nha đi bộ về nhà.
            Cây già nhiều rễ, người già lắm lời, Lão Quách nhìn con gái Xảo Vân đã không gĩư được im lặng. Lão nói: “Xảo Vân, chẳng phải con muốn biết tại sao hôm nay bố chiêu đãi đó sao? Con hỏi mẹ sẽ biết!”
             Bà Hỉ Trân khoác một cánh tay chồng nói: “Việc của mình sao ông lại sai tôi nói? Tôi không nói đâu!”Lão Quách bảo: “Bà không nói, vậy tôi  nói, nhưng bà chớ trách tôi, tôi càng nói càng nhiều”.
            Xảo Vân cố tỏ ra ngây thơ nói: “Bố mẹ đừng nói, để con đoán thử xem!”
            Lão Quách giục “ Con đoán đi, đoán trúng sẽ có thưởng”.
            Xảo Vân làm ra vẻ, bắt đầu đoán “Mua vé sổ số trúng thưởng” – không đúng! “Nhận được thư nhà” - Không đúng! “.Lên lương” – Không đúng!. “Được lên vô tuyến truyền hình”! Không đúng! Xảo Vân đoán một lượt đều sai. Bà Hỉ Trân ở bên cạnh không nhịn nổi, dí ngón tay vào trán con gái nói: “Con ngố ạ, hôm nay bố con ăn mừng sinh nhật”.
            Vừa nghe Xảo Vân đã reo lên: “Sao không nói trước? Chà chà, không có bánh ga tô sinh nhật, cũng không đốt nến sinh nhật”. Vừa nói Xảo Vân vừa móc điện thoại di động, bấm một thôi một hồi, lần lượt nói với hai anh trai: “Ông bố hôm nay ăn mừng ngày sinh!”
            Hai anh con trai xuýt xoa không biết nói những gì. Lão Quách nhìn tận mắt, hiểu tận lòng, khỏi cần nói gì hơn, không cần nói gì nữa! Cả hai đứa con trai, không đứa nào nhớ ngày sinh của lão, thậm chí không đứa nào dùng điện thoại di động nói với bố một câu, dù chỉ là một câu “Chúc bố sinh nhật vui vẻ” cũng được, nhưng đều không nói.Lão Quách càng giận hơn khi Xảo Vân vừa gọi xong điện thoại, lập tức nhận liền hai tin nhắn, hai đứa cháu đích tôn gửi đến, cùng một nội dung, đều là một câu: “Ông ơi, cháu muốn ăn bánh ga tô sinh nhật!”
3/3/12

Hổ bán nước tiểu - Tần Đức Long

Hổ bán nước tiểu
Tần Đức Long
Vũ Phong Tạo
Hổ bán nước tiểu rồi, vườn động vật bán nước tiểu hổ rồi.
Vườn động vật đã tung ra quảng cáo rất bắt mắt : " Đàn ông muốn mạnh mẽ, xin mời uống nước tiểu hổ !"  Nhân dân thành thị xem quảng cáo, xách lọ xách xô, đua nhau đến vườn động vật. Chẳng những đàn ông đến rất nhiều, mà đàn bà đến cũng không ít.
Quả thật, giá tiền nước tiểu hổ không rẻ, mỗi 100 cc bán 30 đồng ( mỗi đồng nhân dân tệ tương đương hai ngàn đồng Việt Nam - ND ). Chê đắt, thì bạn đừng mua, bạn không mua, sẽ có người khác mua. Cần biết rằng, nước tiểu hổ không thể so sánh được với nước tiểu người, cứ cởi quần ra, muốn có là có. Nước tiểu hổ là tài nguyên sinh thái có tính hiếm hoi. Muốn lấy nước tiểu hổ, chuyện thương lượng với hổ có dễ dàng đâu ?  Làm không khéo, không phải là bạn uống được nước tiểu của hổ, mà là hổ sẽ đòi uống máu của bạn đấy!
Hổ không dễ thương lượng đâu, nước tiểu hổ không thể cứ đứng đợi là có thể lấy được. Vườn động vật đã nghĩ ra biện pháp, tổ chức những người mua nước tiểu hổ lại, yêu cầu mọi người huýt sáo cho hổ nghe. Giống như xi cho trẻ con mới đẻ đái, vừa huýt sáo lên, hổ bèn có phản ứng sinh lý, nước tiểu hổ bèn chảy ra rất thông suốt. Lúc đó, khẩn trương đem lọ đến hứng, chiết vào trong rượu trắng, uống ngay tại chỗ, hiệu quả tốt nhất.
Ngoài ra, cũng còn có cách khác, tức là xả nước cách tường, làm cho nước máy chảy rào rào, cũng tức là lợi dụng nguyên lý phản xạ có điều kiện, kích thích cho hổ đi tiểu. Hổ nghe thấy tiếng nước chảy bên kia tường, nghi là tiếng đồng loại đi đái, nên cũng sinh ra ý muốn đi tiểu, thế là cũng đi tiểu một cách quên mình.
Đương nhiên, hai cách này còn phải dùng phương tiện khoa học kỹ thuật cao để phối hợp. Nếu không, nước tiểu hổ sẽ bị chảy mất. Được sự gợi ý từ những sản phẩm sử dụng trong sinh đẻ có kế hoạch, vườn động vật chế tạo cho hổ loại bao cao su cỡ đặc biệt. Bao cao su chuyên dùng, bảo đảm chắc chắn nước tiểu hổ không rớt mất một giọt nào. Ha ha, con hổ to như thế, mà dưới bụng lại mang bao cao su, thật là hoạt kê hết chỗ nói! Quả thực, chỉ một khoản quan sát thưởng thức hổ mang bao cao su thôi, cũng đã là một điểm bán hàng mới ăn khách rồi !
Nhưng mà, nguồn tài nguyên có hạn, nước tiểu hổ cung không đủ cầu. Người xếp hàng rất nhiều, lượng nhu cầu nước tiểu hổ rất lớn. Biết làm thế nào đây ? Có người đã nêu ra ý kiến quan trọng, cho hổ uống nhiều nước. Uống nhiều nước, thì sẽ đái nhiều. Song, uống nhiều nước không phải là uống nhiều nước máy, mà là uống nhiều nước trà, nước trà lợi tiểu mà! Đương nhiên, cũng có thể cho uống nhiều sữa bò, bởi vì sữa bò thành phần dinh dưỡng cao, có thể nâng cao chất lượng của nước tiểu hổ. Đã liên hệ tốt với nông trường nuôi bò sữa, sữa bò của nông trường bò sữa quá dư thừa, hàng ngày đều phải đổ đi một số sữa bò tươi mới. So với đổ đi, chi bằng cho hổ uống hết.
Còn nữa, biểu hiện của hổ không tốt . Huýt sáo rồi, trà uống rồi, sữa bò cũng uống rồi, nhưng hàng ngày hổ vẫn chỉ đái thêm vài giọt nước tiểu. Có người đã nhìn ra, hổ thèm ăn thịt cơ! Nhưng lấy đâu ra tiền  mà mua thịt cho hổ ăn chứ ?  Thế là lại có người kiến nghị, mở  cuộc "Hội thảo khai thác  nguồn tài nguyên nước tiểu hổ", phát động chuyên gia và nhân sĩ  các giới nghĩ biện pháp, hiến kế sách  nhằm cao sản tăng thu nước tiểu hổ.
Đây quả là một biện pháp hay. Vườn động vật mời chuyên gia trên thành phố của tỉnh, toàn thể công nhân viên của vườn động vật đến dự hội thảo. Mỗi thành viên dự hội thảo đầu tiên được uống một lon coca pha nước tiểu hổ, để kích thích sức tưởng tượng và óc sáng tạo. Có nhân vật của công chúng đằng hắng lấy giọng, âm thanh như chuông, nói: " Hổ là vua của bách thú, ở trong rừng, chỉ cần cao hứng là hổ có thể ăn tươi nuốt sống bất cứ một con động vật nào. Hổ là động vật ăn thịt, chỉ có sau khi ăn thịt, mới có thể đem lại sức sống thịng vượng, cũng mới có thể bài tiết ra nhiều phân và nước tiểu. Hiện tại, hổ không ở trong rừng, bị nhốt trong vườn thú, không thể tùy tiện ăn loại động vật khác. Thế thì, phải chăng có thể suy nghĩ  cho các động vật khác thi thố tài năng của mình, kiếm tiền cho hổ, đem những đồng tiền ấy mua thịt cho hổ ăn được không?  Hổ được ăn thỏa mãn, vấn đề nguồn nước tiểu được giải quyết thông đồng bén giọt đó sao?".
Lời phát biểu của nhân vật của công chúng , được hưởng ứng vỗ tay nhiệt liệt, gợi ý luồng suy nghĩ của mọi người. Thế là, bắt đầu từ nước tiểu hổ, mọi người đề ra những phương án thao tác khả thi. Chủ yếu có : Cho bò cái bán sữa, cho công bán lông, cho hỉ thước bán trứng, cho cá nược múa khỏa thân, cho họa mi hát sô, cho cáo bán dâm, cho cú bán cười,v.v… Cũng có nghĩa là nói, cho tất cả các loài vật được khai thác triệt để tài nguyên của thân xác mình, kiếm lấy nhiều tiền. Đương nhiên , phải với tiền đề là bảo vệ tốt những loài động vật này. Ví dụ: Mỗi ngày chỉ cho công bán một cái lông, không được bán thêm một cái. Phải cho họa mi uống thuốc "nhuận họng", một ngày ba lần, mỗi lần một viên. Cần phải cho bò sữa mặc nịt vú, bảo đảm cho bò sữa không mắc bệnh về tuyến sữa…
Đây quả thật là " Diễn đàn về nước tiểu hổ" thượng đỉnh, thành quả nghiên cứu chưa từng có. Hội nghị chẳng những giải quyết vấn đề nước tiểu hổ, mà còn thúc đẩy việc khai thác hữu hiệu nguồn tài nguyên của những loài động vật khác. Sau hội nghị, vườn động vật có sự thay đổi đáng mừng. Chỉ trong một đêm, đã xuất hiện hàng loạt " vườn trong vườn".  Đúng thế, du khách mỗi khi bước vào một khu vườn nhỏ, đều lại phải mua vé vào cửa, nếu không, thì không được quan sát thưởng thức những màn biểu diễn  của động vật có liên quan.
Thế nhưng, theo đà mở rộng một cách phổ biến những "vườn trong vườn", ngược lại du khách giảm xuống rõ rệt. Hứng thú của mọi người hình như đã thay đổi, người đến mua nước tiểu hổ cũng không thấy nhiều nữa.
Nghe nói, trong xã hội đã bắt đầu thịnh hành việc uống loại "canh hồi long" rồi. Cũng có thể nói mọi người đã bắt đầu uống nước tiểu của chính mình rồi. Đặc biệt là, những người cầm tinh con hổ, rất tin tưởng món này.

Chùm xỉa răng - Tần Đức Long

Chùm xỉa răng
Tần Đức Long
Vũ Phong Tạo
Từ phương nam trở về, Quảng Ngũ đem biếu lãnh đạo Vương một con chim. Con chim này khác hẳn những con chim thông thường, nên được gọi là chim xỉa răng. Quảng Ngũ nói:
- Con chim này có thể dùng để xỉa răng, xỉa răng rất dễ chịu.
Vừa nói, Quảng Ngũ bèn mời mọc lãnh đạo Vương ăn một miếng thịt. Lãnh đạo Vương kêu: "Sợi thịt giắt đầy răng rồi!". Quảng Ngũ bảo lãnh đạo Vương há miệng, vừa vẫy tay, chim xỉa răng đã bay lại. Chim xỉa răng bay đến bên mép lãnh đạo Vương. Loáng một cái, chim xỉa răng đã moi và ăn hết sạch những sợi thịt giắt trong các kẽ răng của lãnh đạo Vương. Hàm răng của lãnh đạo Vương trắng tinh, sảng khoái.
Lãnh đạo Vương rất vui, hỏi lai lịch của con chim xỉa răng. Quảng Ngũ nói:
- Chim xỉa răng sinh trưởng ở trong rừng nguyên thủy tại phương nam, chúng chuyên xỉa răng cho hổ. Hổ ăn thịt, cũng mắc răng. Hổ bèn há miệng, để cho chim xỉa răng ăn những bựa thịt giắt trong kẽ răng. Hổ rất dễ chịu, chim xỉa răng cũng có thịt ăn. Hổ không ăn thịt chim xỉa răng, chúng sống hòa thuận với nhau như bè bạn, kết thành liên minh đôi bên cùng có lợi.
Lãnh đạo Vương cười nói:
- Như thế, quả thật là một con chim quý báu!
Quảng Ngũ lại nói:
- Lần này, sếp cử em đi phương nam họp, em đã phát hiện ra chim xỉa răng ở chợ chim, cảm thấy rất ly kỳ quý hiếm, nên bèn đem về biếu sếp một con.
Lãnh đạo Vương nói:
- Rất hay! Đúng là một niềm vui! Đưa hóa đơn đây, mình ký duyệt chi cho, để cậu thanh toán.
Quảng Ngũ bèn lấy hóa đơn ra, đưa cho lãnh đạo Vương ký tên. Ký tên xong, lãnh đạo Vương lại nói:
- Thế này nhé! Mình cũng không có thời gian nuôi chim, cậu nuôi chim hộ mình nhé! Khi nào có tiệc tùng, mình ới cậu, cậu mang theo chim xỉa răng, cùng đi dự tiệc.
Quảng Ngũ nói:
- Lúc nào sếp gọi xin có ngay, sẵn sàng xỉa răng cho sếp mọi lúc mọi nơi!
Quảng Ngũ bèn đem chim xỉa răng về nhà mình, nuôi dưỡng chăm sóc cẩn thận, chuẩn bị sẵn sàng đi dự tiệc do sếp bày biện ra.
Quả nhiên, lãnh đạo Vương nhớ như in trong lòng đã có chim xỉa răng, nên đi đâu ăn, cũng đều gọi Quảng Ngũ, dặn cậu mang theo chim xỉa răng. Nhờ có chim xỉa răng góp vui, nên bữa tiệc nào cũng vui vẻ náo nhiệt không tài nào ngờ được, không tài nào tưởng tượng nổi. Lần nào, lãnh đạo Vương cũng muốn biểu diễn uống rượu bát to, ăn miếng thịt lớn, như thủ lĩnh hào kiệt của Lương Sơn Bạc. Lãnh đạo Vương ăn thịt, đều muốn thịt giắt răng, đều muốn chim xỉa răng bay đến biểu diễn. Lãnh đạo Vương ngửa mặt lên ghế nằm, há hốc miệng, để cho chim xỉa răng mổ răng như chim gõ kiến bắt sâu cho cây. Lãnh đạo Vương rất mãn nguyện, lim dim mắt, nửa mơ nửa tỉnh chìm vào tiên cảnh. Mọi người quây lại xem, nín thở thưởng thức màn biểu diễn của chim xỉa răng. Đồng thời, ai nấy cũng hơi lo lo, sợ nhỡ ra chim xỉa răng mổ mù mắt của lãnh đạo. Mỗi khi đến lúc này, mọi người đều bất giác vỗ tay nhiệt liệt.
Đương nhiên, lãnh đạo Vương chẳng những ăn thịt mà còn uống rượu. Uống rượu, thường có lúc say rượu. Lãnh đạo Vương uống say, Quảng Ngũ bèn phải chịu tội. Có lúc, mặc dầu lãnh đạo Vương không say, nhưng cũng muốn giả say. Lãnh đạo Vương giả vờ say, Quảng Ngũ càng phải chịu tội gấp nhiều lần. Có một lần, lãnh đạo Vương uống say rõ ràng, uống canh không uống vào trong miệng, mép chảy ròng ròng rất nhiều canh thịt. Quảng Ngũ vội vàng lau mép cho lãnh đạo Vương. Song, lãnh đạo Vương không cho cậu lau bằng khăn thơm, mà cứ một mực bảo cậu dùng lưỡi liếm. Quảng Ngũ cười cười, bèn áp sát vào mép của lãnh đạo Vương, liếm sạch sẽ mép của lãnh đạo Vương. Nhiều lúc, lãnh đạo Vương đòi Quảng Ngũ uống canh thịt mà sếp uống thừa, hơn nữa còn đòi Quảng Ngũ chép miệng suỵt soạt thành tiếng để tỏ đạt hiệu quả cao. Lãnh đạo Vương nói: "Mỗi lần nghe thấy tiếng người chép miệng, đều cảm thấy tự hào về cuộc sống vương giả ăn no mặc đẹp".
Những khi Quảng Ngũ chịu tội, chim xỉa răng thường đậu bên cạnh nhìn với ánh mắt lạnh sắc.
Quảng Ngũ thường hay lườm chim xỉa răng một cái, tỏ ra dở cười dở mếu.
Quảng Ngũ không chỉ chửi thầm mình một lần.
Quảng Ngũ cắn răng nhẫn nhục, chỉ có cách nhẫn nhục. Ai bảo mình cứ muốn sống quanh quẩn bên lãnh đạo? Muốn ăn bám vào lãnh đạo, thì phải làm một con chim xỉa răng!
Điện thoại của lãnh đạo Vương lại gọi đến. Lãnh đạo Vương lại thông báo cho Quảng Ngũ, mang theo chim xỉa răng, đi dự buổi tiệc quan trọng. Lãnh đạo Vương đặc biệt căn dặn, có một vị lãnh đạo lớn sẽ đích thân đến dự tiệc.
Một ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu của Quảng Ngũ. Quảng Ngũ khóa chặt cửa sổ, huấn luyện một khoa mục tăng cường cho chim xỉa răng. Cậu tin rằng, thông qua huấn luyện khoa mục này, trình độ tài nghệ của chim xỉa răng sẽ được vượt trội lên toàn diện.
Quảng Ngũ xách chim xỉa răng, đến phòng yến tiệc rất đúng giờ.
Quả nhiên, có một vị lãnh đạo lớn đã đến. Lãnh đạo lớn là lãnh đạo của lãnh đạo Vương, là vị Tổng lãnh đạo đã đề bạt lãnh đạo Vương. Lãnh đạo lớn đã nghe nói về chim xỉa răng, lần này thân hành đặc cách đến để khảo sát.
Rượu đã uống ba tuần, đã thưởng thức qua tám món đặc sản, lãnh đạo Vương ra hiệu chim xỉa răng đã có thể biểu diễn.
Lãnh đạo lớn vừa ăn thịt, vừa chuẩn bị sẵn tư thế, ngửa mặt, há hốc cái miệng rộng, chờ đợi chim xỉa răng bay đến xỉa răng. Quảng Ngũ bật ngón tay tanh tách, chim xỉa răng bèn bay lại, bay đến trước mặt vị lãnh đạo lớn, bay liệng mấy vòng, nhưng không xỉa răng cho lãnh đạo lớn. Bèn nghe thấy Quảng Ngũ nói:
- Chim xỉa răng đòi tiền biểu diễn cơ!
Lãnh đạo Vương vội móc túi, lấy ra tờ một trăm đồng (tương đương 200.000 đồng VN-ND) nhét vào túi áo của lãnh đạo lớn. Thấy vậy, chim xỉa răng hót vang một tiếng, chúc mỏ nhọn xuống, xỉa răng cho lãnh đạo lớn. Xỉa xong một chiếc răng, chim lại bay lên, lại bay liệng trong không trung. Lãnh đạo Vương lại vội vàng lấy ra một tờ một trăm đồng, nhét vào túi áo của lãnh đạo lớn. Thấy vậy, chim xỉa răng mới lại cúi mình, cắm đầu cắm cổ xỉa răng...
Chim xỉa răng thanh lý mười chiếc răng cho lãnh đạo lớn, thu được một ngàn đồng.
Lãnh đạo lớn hì hì cười lớn, vui mừng đến nỗi không mím được môi.
Lãnh đạo lớn đã quyết định cuỗm sạch luôn cả chim xỉa răng cùng Quảng Ngũ đi mất.