Tại một khách sạn sang trọng trong thành
phố, anh cho bày một yến tiệc mời mẹ đến. Vì việc này mà vợ và anh đã không ít
lần cãi nhau, vợ nói: nhà đã dư dả gì đâu, lại còn bày vẽ thêm chuyện?
Anh giải thích: mẹ vất vả nuôi anh khôn
lớn. Kết hôn đã 8 năm, đây là lần đầu tiên mẹ từ quê ra chơi, anh muốn mẹ yên
tâm, cuộc sống của anh không thiếu thốn chi cả.
Vợ không thay đổi được ý định của anh,
đành ấm ức đi đến khách sạn. Trong bữa ăn, vợ không ngừng gắp thức ăn cho con
trai. Tuy ở trong thành phố, nhưng đây là lần đầu tiên thằng bé mới được ăn những
món ngon thế.
Mẹ ăn rất ít, ánh mắt hiền từ nhìn con
cháu, mỉm cười hạnh phúc. Anh nói mẹ ăn nhiều một chút, mẹ cười nói: “Mẹ già rồi,
ăn một chút vào là no”. Nhìn bàn ăn còn đầy, anh khó chịu bảo mẹ: “Mẹ. Ở khách
sạn này có qui định, đồ ăn thừa sẽ bị phạt tiền, không được gói mang về.”
Vợ ngồi cạnh liếc anh một cái: bày trò
gì đây? Đồ ăn ngon thế này, nếu gói về vẫn có thể cho con ăn thêm, nó đang tuổi
ăn tuổi lớn.
Mẹ nghe vậy, bắt đầu mới động đũa. Trong
mắt anh, đây là lần đầu tiên mẹ ăn được nhiều như thế.
Mẹ đi rồi, vợ lại muốn tranh luận với
anh. Anh bỗng chảy nước mắt nói: “Từ nhỏ tới lớn, trong nhà có đồ gì ăn ngon, mẹ
đều không dám ăn mà dành hết cả phần mình đến bữa sau cho mấy đứa con. Đã nhiều
năm trôi qua, thói quen ấy của mẹ vẫn không thay đổi. Anh luôn có một ước muốn,
muốn mẹ được ăn đồ ăn ngon, thay đổi khẩu vị, ăn nhiều một bữa, đâu ngờ chỉ có
một lần. Nếu hôm nay anh không nói dối, mẹ nhất định sẽ không động đũa nữa.....”
Anh chưa kịp nói xong, vợ đã rơi lệ. Vợ
nhớ đến mẹ mình, cũng chẳng như vậy sao? Ngày hôm nay, vợ cũng đã làm mẹ, mỗi
ngày đều vô tư dành hết tình mẫu tử cho con, vậy mà tình mẫu tử mẹ dành cho vợ,
vợ hình như đã quên mất.....
Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa
mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi
trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là tiết
kiệm, một phần cơm cha nấu rất ngon.
Đồng nghiệp ăn thử cơm cha nấu, khen rất
ngon. Nhưng nó cảm thấy trong lời khen ấy, có chút gì như khinh thường. Đúng vậy,
khinh thường. Một người cha chỉ biết nấu cơm, chỉ biết chịu khổ chịu cực không
biết cách hưởng thụ cuộc sống. Phải chăng mẹ đã bỏ nó từ khi còn bé tí để theo
một người đàn ông khác vì một người cha không có tiền đồ như vậy? Mẹ có thể tìm
lại được cho mình một người chồng mới, nhưng nó thì không thể tìm lại cho mình
một người cha mới được.
Hai giờ chiều. Cha vẫn chưa đến. Không
biết làm gì mà cả ngày rảnh rỗi, chỉ là nấu ít cơm, gần đây nấu cũng linh tinh
nữa. Hôm qua không có thịt, hôm kia 1 giờ chiều mới mang đến. Hôm kìa quên cả
cho muối. Đợi suốt cả buổi chiều cha vẫn chưa đến.Bảy giờ tối, có cuộc điện thoại
từ sở cảnh sát gọi tới: “Bố anh đang ở chỗ chúng tôi. Ông ấy lạc đường, mời anh
đến đón về”
Lạc đường? Cha làm sao mà lạc đường được?
Vừa đến sở cảnh sát, nhìn thấy cha vẫn cầm hộp cơm. Thấy nó đến, cha vội
đưa tới cho nó: “Ăn cơm đi”. Cha đang
làm gì vậy? Một hộp cơm cầm đến tận bây giờ, lại cầm đến đây? Nó đang muốn phát
điên, thì người cảnh sát nói: “Có người phát hiện ông lão này mồ hôi nhễ nhại cứ
đi đi lại lại, hỏi ông ấy đi đâu, ông ấy nói không nhớ, hỏi nhà ở đâu, tên gì,
cũng không nhớ, thế là gọi điện cho chúng tôi, may mà chúng tôi đã tìm thấy
danh thiếp của anh trên người ông cụ. Cha anh mắc chứng bệnh đãng trí tuổi già,
phải trông coi ông cụ, đừng để ông ấy đi mất”.
Cha đã bị mắc bệnh đãng trí tuổi già?
Giờ nó mới biết, để đưa cơm hộp cho nó,
cha đã đi suốt cả buổi chiều trên con đường đó. Cái bệnh đãng trí tuổi già đã
làm cha quên mất mình cần đi đâu, nhà mình ở đâu, mình là ai. Nhưng vẫn đinh
ninh nhớ đến con trai, nhớ phải mang cơm hộp đến cho con trai. Cha bị đói suốt
cả buổi chiều mà vẫn giữ nguyên hộp cơm. Hộp cơm đã nguội ngơ nguội ngắt, đưa
ra trước mặt nó. Một người đàn ông đã trưởng thành như nó, cuối cùng đã không
kiềm chế được òa lên khóc.
Nửa đêm. Chuông điện thoại chợt reo. Ai
mà lại gọi vào giữa đêm hôm khuya khoắt thế này? Nó tức giận cầm ống nghe.
Đêm tĩnh mịch bỗng bị âm thanh ào ào
trong điện thoại đánh vỡ tan, không rõ là âm thanh gì. Có một tiếng thoát ra từ
ống nghe, là tiếng mẹ, hơi chút run run: “Các con ở đó bình yên chứ? Các cháu
tan học có về nhà không? ”
“Chúng con bình thường, các cháu vẫn
ngoan”. Nó hỏi lại “Có vấn đề gì vậy?”
Bố bình tĩnh nói: “Chỗ bố mẹ mưa bão -
không có gì, bình yên là được rồi”
Nó cười sằng sặc: “Bố, mẹ, bố mẹ cũng thật
là. Ở đây là đất Mỹ, cách hàng vạn dặm, khí hậu làm sao mà giống nhau?”
Bố gác ống nghe, nó lẩm nhẩm tính: Bây
giờ đang là hơn 4 giờ chiều ở Trung Quốc, cũng là giờ trẻ con tan học. Thảo nào
bố mẹ hỏi tới bọn trẻ con. Bố mẹ ở nông thôn không biết chênh lệch múi giờ, họ
cứ nghĩ giống như ở quê vậy.
Nó lại chợp mắt một chút, sau đó bắt đầu
một ngày mới bận rộn. Mới nhập cư tới đây, bao nhiêu việc phải lo, hai vợ chồng
nó bận tới mức chả có thời gian mà thở nữa. Đến ngày thứ ba nó xem ti vi bỗng
thấy một tin thời sự: Một vùng của Trung Quốc bị mưa bão lũ cuốn, có đến một nửa
vùng bị chìm ngập. Nó nhảy dựng trên ghế sofa – đó chính là làng nó.
Nó gọi điện thoại về nhà. Gọi không được.
Gọi cho họ hàng, vẫn không được....Gọi suốt 1 tiếng đồng hồ, gọi mãi cuối cùng
mới liên lạc được với một người bạn trong thành phố. Người bạn nói: Tình hình rất
nguy cấp, giao thông trì trệ, thông tin đứt đoạn, mất điện, mất nước....May mà
mưa bão đến giữa ban ngày, mọi người kịp thời ẩn tránh, mới không xảy ra thương
vong lớn về người. Hỏi kỹ ra thì lũ cuốn đến đúng 4 giờ chiều ba ngày hôm trước.
Nó bần thần một lúc, chính lúc đó nhận được điện thoại của bố mẹ, nhưng họ một
chữ cũng không nói.
Nó bỗng nhớ ra cái âm thanh ào ào trong
điện thoại. Giờ mới hiểu đó là tiếng lũ cuốn!
Bố
mẹ đang lúc hiểm nguy, nhớ đến sự bình yên của con cái. Chao ôi! Bố mẹ đang gặp
bão táp ầm ầm, vậy mà nửa lời cũng không cho nó biết.