Truyện ngắn dịch
       
Thơ
       
Thơ dịch Truyện ngắn khuyết danh Truyện ngắn Truyện dịch cực ngắn
       
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm Ngọc San. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm Ngọc San. Hiển thị tất cả bài đăng
3/3/13

Mùa Xuân - (Tranh và thơ)


                      Một thoáng - Tranh sơn dầu Nguyễn Hoài Nam


Cuối lối mòn - Mùa Xuân ơi!



Lối mòn - mòn  nếp tư duy.
Lối mòn - mòn trong giấc mộng.
Lối mòn - rộng biển trầm tư, mặn mòi xao động, 
lấp lánh đến nôn nao!

Cuối lối mòn - mùa xuân ơi, da diết làm sao!
Theo lối gió, hanh hao đường quen thuộc,
Ta đi, cả trong mơ, không chùn bước.
Cuối lối mòn,  em! - ánh lửa - xuân ơi!

  Bến hứa, mùa xuân, hy vọng xóa đơn côi, xóa đói rét ấm nồng 
hơi lửa ấm!       
  Ánh lửa, lối mòn theo gió mây đưa đón, tiếng quê hương lửa réo 
gọi Xuân hồng...
    
   
  Áo Thanh xuân, vẫn treo chốn cũ mơ mòng, mầu ngả bạc, 
còn nồng hương sắc trẻ? 
  Măng biếc xanh, vươn phía trời cao mới mẻ. Mầu thời gian
lên nước xám tre già.
  Có bến nào lặng bão tố mưa sa!  đa đoan thế, nên heo may 
se mầu biếc!
  Cuối lối mòn, ánh lửa - giục ta bước tiềp, biết bao lần biêng biếc - 
sắc xuân qua !

Một lối mòn, chân mòn đá 
có nhạt nhòa!?

4/10/12

Chủ đề "Mùa Thu" - Phạm Ngọc San

Thơ gom về: Mùa Thu - 1

LỤC BÁT MÙA THU

Mùa thu, mùa lá vàng rơi.
Nước thu trong vắt, thu trời xanh xanh.
Nắng thu cái nắng hanh hanh,
đừng rám trái bưởi trên cành Thu ơi!
Hoe hoe lúa muốn chín rồi.
Bâng khuâng tìm biếc phía trời hoàng hôn.
Heo may cho dạ bồn chồn.
Chẳng tương tư cũng nhẹ buồn em ơi!
Tứ thu buông dịu lòng người.
Giăng giăng lục bát tơ trời vương vương...

Nguồn: Vầng trăng trong mưa, NXB Mỹ Thuật, Hà Nội 2002.


THU MUỘN

Lửa bàng thắp đỏ một góc ao,
Đôi bóng xoan đào, nhẹ sóng chao.
Tiền tuyến người đi lòng bịn rịn,
Mặt ao thu sắc đỏ đến nao nao.

Bao năm theo dòng đời ngược xuôi,
Ký ức ao thu sóng lửa sôi.
Năm tháng cháy mình cùng năm tháng,
Bàng xưa, xoan cũ bóng còn soi?

Tóc đã hoa râm ta về đây,
Ao xưa, thu muộn lá rơi đầy.
Heo may vò rối hình bóng cũ,
Đôi bóng xoan gầy sóng lay lay.

Nguồn: Hoàng hôn không yên lặng, NXB Văn học, 2006.


ĐƯỜNG HEO MAY

Ấm mềm giọt nắng đấy ư?!
Về đi
ơi hỡi!
mùa thu, hỡi người!

Nhạt nhoà
sắc đỏ phượng rơi
Một trời quan tái
một trời nhớ thương…

Năm canh,
lạc giấc, đêm trường
Mịt mờ mộng ảo
lạc đường heo may

Lá vàng chớm điểm hàng cây
Mỏi mòn
ta đợi bàn tay
dịu dàng.

Rượu quê
một chén mơ màng
Về đi!
Trăng ủ tàng tàng men quê!

Nguồn: Chạng vạng hoa đèn, NXB Hội Nhà văn, 2011


LỤC BÁT GIAO MÙA

Nhặt khoan thưa thớt mưa rào.
Bàng già lặng trút chiến bào phôi pha.

Trong veo mây trắng la đà.
Nắng hoe hoe nắng, trăng ngà ngà xanh.

Dịu dàng dáng cúc thanh thanh,
Nhuộm vàng những sợi mong manh tơ lòng.

Hoàng hôn tim tím nhớ mong.
Sương chiều buông kín mênh mông nỗi chiều.

Heo may lay bóng xiêu xiêu.
Chớm Thu, Đông đã ít nhiều ngóng trông.

Giăng giăng lục bát bềnh bồng
Tơ lòng trời cũng đem hong giữa trời!

Nguồn: Chạng vạng hoa đèn, NXB Hội Nhà văn, 2011


NHỚ MÙA THU VÀNG VÀ PAU-TỐP-XKI

Tiếng thu gọi lối thu xưa,
Nét thu hương cũ đón đưa sắc vàng.
Ngỡ dĩ vãng, ngỡ hoang tàn,
Ngỡ xa xăm ấy đã ngàn ngạt xa...
Tóc sương trắng vạt sương tà,
Nhớ thu Nga chợt nhớ hoa Hồng Vàng.
Bạch dương trắng nẻo xốn xang,
“Bông hồng vàng”(*) ấy,
                                    ngỡ ngàng
                                                chiêm bao!

(*) Bông hồng vàng: tập truyện ngắn của Pauxtốpxki.
Nguồn: Chạng vạng hoa đèn, NXB Hội nhà văn, 2011


GỌI MÙA

Vàng thu chớm trên mắt lá,
Mắt ngày mầu nắng đã ươm tơ.
Gió thu se gọi những sắc mơ, reo lá gọi gió về xạc xào vui cùng lá.
Tiếng ve chiều rơi theo tàn hạ,
liêu xiêu oi ả chút cuối mùa.
Sắc hoàng hôn pha khói xanh mờ,lam mái rạ dưới tóc tre xanh bóng.

"Xuân bất tái lai",  xuân lòng mong ngóng!
Thu đã về, ở lại hay đi?
Trong cô tịch miền đêm, thời gian khép mở những gì?
Để tâm tưởng,
trải cõi lòng theo bụi hồng mùa trần thế!

Cõi đi về bốn mùa da diết thế,
Sao mùa ơi không ở lại chốn nhân gian?!

Một chiếc thu rơi, một ánh sắc vàng.
Một chút nắng dịu dàng đa cảm.
Một chút heo may cho lòng se man mác,
Và đường chiều cứ tim tím nét liêu xiêu...

In lên hoàng hôn một cuống lá thu chiều
Trong sắc tím lá vàng rơi
xoay tròn báo mùa đi - đến?!

Nguồn: Chạng vạng hoa đèn, NXB Hội Nhà văn, 2011 

14/6/12

Đêm hè, Tiễn hạ - Phạm Ngọc San

Đêm hè

Trăng hư ảo, oi nồng rất thực,
Trăng lung linh, bàng bạc nhân gian.
Mờ hơi đất chao nghiêng bóng nguyệt,
Gió đâu rồi, sao cứ mải lang thang!

Trên tầng cao mềm mại nhẹ nhàng,
Mây mượn gió tạo muôn hình kì ảo.
Cây dưới đất tắm trăng cao đạo,
Bóng nhập nhòa trong ánh xanh mơ.

Ông Thần nông lưng gập bao giờ,
Chắc vụ chiêm này nặng hạt.
Mặt ruộng lóa muôn mảnh trăng bàng bạc,
Nhấp nhô đoá gốc rạ trăng treo.

Một đêm hè lồng lộng trong veo,
Gió câm lặng, oi nồng câm lặng.
Dế đắm mình trong đêm thanh vắng
Một tiếng ru, xao động cả không gian.

Tiễn Hạ

           Ta nghe  tiếng bước chân mùa hạ,
           Vội đi đâu, khép lại kỷ niệm xưa,
           Nhẹ vấp phải ngày xanh một thủa,
           Hồ Gươm xanh sóng đỏ cánh phượng đùa...

           Nghe đêm đến,
           Chạm vào bước gió.
           Gió quẩn quanh lưu luyến gọi mùa.
           Trăng tiền kiếp mơ màng  nửa thức,
           Nhả mây buồn tiễn hạ đón thu mơ...

           Bưu điện bờ hồ, đồng hồ soi bóng,
           Sóng nhâp nhoà kéo ngược bước kim giây.
           Gió dìu dịu tháp rùa in trầm mặc.
           Tháng tấm về kỷ niệm sóng tràn đầy...

                   Nguồn: Hoàng hôn không yên lặng, NXB Văn học, Hà Nội, 2006
3/6/12

Bói Kiều - Phạm Ngọc San


Bói Kiều
Phạm Ngọc San

Mỗi khi lòng trắc ẩn.
Mượn câu Kiều ngâm nga.
Đời xưa, lời xưa cũ,
Vẫn soi thấu lòng ta.

       Nguồn: Hoàng hôn không yên lặng, NXB Văn học, Hà Nội, 2006
28/4/12

Rừng xanh một thủa - Phạm Ngọc San


Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
Với khi thét khúc trường ca dữ dội…..
                                                      Thế Lữ

       Rừng xanh,
          Một thủa…

          Mưa ngàn, gió núi, lán nứa , sương giăng…
          Trăng quên khe suối.
          Khói Hoàng Cầm không xua vắt muỗi.
          Lá rừng cắt vụn ánh trăng…

          Sớm,
          Vén sương tìm đất.
          Trưa, 
          Vén mây tìm trời.

          Hưng hửng. 
          Đổ mưa,
          Tối sập chơi vơi…
          Dối gian ngày tháng!
          Ngây ngô đếm tuổi ngàn cây…

          Rừng theo bước gió mây

          Đổi mùa.Thay lá
          Áo vẫn trung trinh,
          thủy chung
          Ươm cấy ước mơ xanh…

          Đêm,
          Báng súng buốt tê,
          Sương giăng trắng lạnh.
          Thả giấc mơ theo suối khát ngày về…
          Lâng lâng cùng tiếng chim tìm quả chín,
          Bồi hồi nhớ Mẹ, nhớ quê!...        

               Cổ tích, tiếu lâm, thơ nhạc…
               Cười đến say mê.
               Rẽ ngôi giữa,
               Làm duyên với cây già ngàn tuổi!
               Gió và chân,
               Hôn mòn đá cuội.
               Sẵn sàng bón tên-tuổi cho xanh những rừng già!

               Tóc bạc bay, cổ tích đã qua,
               Chợt im bặt!
               Vì vắng

               Dăm người từng yêu cổ tich!

                                                        Trích từ " Chạng vạng hoa đèn" NXB hội nhà văn 2011
29/3/12

Gọi thu - Phạm Ngọc San

Gọi thu
Phạm Ngọc San

            Nhạt nhoà tiễn hạ ra đi
      Còn in dấu phượng đỏ khi chiều về
            Thu ơi, em mải đam mê
      Về đi, một chén rượu quê, ta chờ!

Xin em - Phạm Ngọc San

Xin em
Phạm Ngọc San

            Xin Em, Em cứ hững hờ,
   Với thế nhân, cả trong mơ của mình.
            Trừ anh, và dưới cỏ xanh,
   Những đồng chí của chúng mình. Hỡi em!

Gửi người Quan họ - Phạm Ngọc San

Gửi người Quan họ
Phạm Ngọc San

            Ngất ngây say nước sông Cầu,
   Say người đối ẩm, say câu tâm tình.
            Trời say say đến lặng thinh.
   Sông say khỏa bóng ta – mình, về đâu?

Trích trong tập thơ "Chạng Vạng Hoa Đèn". NXB Hội nhà văn 2011

Mưa ngâu - Phạm Ngọc San

Mưa ngâu
Phạm Ngọc San

            Lối mòn nhỏ hẹp chon von,
   Muốn không, gió vẫn lối mòn gió đi.
            Cầu ô ướt lạnh tình si.
   Trái tim, đâu dễ bảo gì cũng nghe !
            Câu thơ tri kỷ đam mê,
   Đêm đêm trắc ẩn bộn bề mưa ngâu....

Phía không em - Phạm Ngọc San

Phía không em
Phạm Ngọc San

            Mênh mông định hướng nào đây!
   Gió thu lạnh buốt vén mây rụng chiều.
            Ánh vàng nắng quái cợt trêu.
   Cánh đồng tắt vụ liêu xiêu bóng người.
            Tôi đi về phía không tôi,
   Và đi tìm phía chân trời không em.

Tình già - Phạm Ngọc San

Tình già
Phạm Ngọc San
                  Tặng Vợ

            Ngủ đi, hãy ngủ, em ơi !
   Mồng tơi có vị mồng tơi lo gì.
            Lặng nghe lá gió rầm rì,
   Như mình bao đận thầm thì bên nhau.
            Anh bạc đầu, em cũng bạc đầu,
   Ngủ đi ta hát ru câu tình già.

Trích trong  "Vầng trăng trong mưa"  NXB Mỹ Thuật 2002

Nhớ Tây Bắc - Phạm Ngọc San

Nhớ Tây Bắc
Phạm Ngọc San

            Sớm sương muối, tối sương mù,
   Trưa hoe hoe nắng, chiều tù mù mây.
            Heo may xao xác hàng cây,
   Thu đi không để dấu gầy thời gian.
            Lam chiều tím nỗi miên man,
   Gợi lòng ta cảnh đại ngàn sang đông.
            Thảo Nguyên Châu Mộc nhớ không?
   Một thời lính trẻ tang bồng chưa xa.
            Mỏ Mù, Tây Bắc, lau già,
   Kỷ niệm xưa bỗng trắng nhoà sắc ban.

Trích từ "Hoàng hôn không yên lặng" NXB Văn Học 2006

Trầu cau - Phạm Ngọc San

Trầu cau
Phạm Ngọc San

            Mình vôi thì bạc phận vôi,
   Mình trầu cay đắng lại hôi phận trầu.
            Mình cau chát xít phận cau,
   Nhân tình nhuộm thắm môi nhau một đời!

Trích từ "Hoàng hôn không yên lặng" NXB Văn Học 2006

Bến xưa - Phạm Ngọc San

Bến xưa
Phạm Ngọc San

            Thế là về đến bến xưa,
   Bến sông thu thưở ấu thơ đây rồi.
            Vội vàng chi lắm thu ơi,
   Nỡ buông chiếc lá vàng rơi cuối cùng.
            Thế là giá lạnh mùa đông,
   Để heo may giũ mặt sông rối bời,
            Thế là sương giá đầy trời,
   Và con đò đã qua rồi sang sông.
            Thế là tôi đứng đợi trông,
   Với gió sương, với mặt sông nát nhàu…

Trích từ "Hoàng hôn không yên lặng" NXB Văn Học 2006

Rét Nàng Bân - Phạm Ngọc San

Rét Nàng Bân
Phạm Ngọc San

            Mới qua giá lạnh mùa đông,
   Heo may đánh thức nhớ nhung cõi lòng.
            Gió sương tê cóng ước mong,
   Giấc mơ vừa chớm, đêm đông đã tàn!

            Bỗng thêm cái rét muộn màng,
   Rét nàng Bân, cái rét càng tái tê.
            Một đêm đông lúc chớm hè,
   Để giấc mơ cũ tìm về lối xưa…

            Mùa đông chết tự bao giờ
   Còn gieo một chút rét thừa trớ trêu!

Trích từ "Hoàng hôn không yên lặng" NXB Văn Học 2006