Truyện ngắn dịch
       
Thơ
       
Thơ dịch Truyện ngắn khuyết danh Truyện ngắn Truyện dịch cực ngắn
       
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện cực ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện cực ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
11/3/12

Táo chua - Giả Bình Ao

Táo chua
Giả Bình Ao

            Thân nhộng hoá bướm, hạt giống nên cây, còn chúng ta, cả một đời cứ thế làm nên chuyển hoá của tự thân.
            24 năm trước, trong một xóm núi nhỏ trên cao nguyên Hoàng Thổ, tôi có gặp một thiếu nữ, trông cô rất xinh, lại có giọng hát trong ngần, cô đã thôi học do gia cảnh bần hàn, đang đi hát rong theo một người mù chơi đàn Tam Huyền Cầm. Tôi có ghi lại tên tuổi và địa chỉ cô gái, và sau khi về tới thành phố thì đem tiến cử với một đơn vị biểu diễn nghệ thuật. ý nghĩ việc tiến cử này không hòng mong sau này cô ta trở nên tài năng gì lớn, tôi chỉ thấy tiêng tiếc cho một đoá hoa rồi sẽ lại tự nở tự tàn héo giữa chốn hẻm núi hoang vu. Hơn 20 năm đã qua đi, trên sàn diễn các thành phố phương nam một ca sĩ đang nổi như cồn, hình ảnh cô đều đều xuất hiện trên màn hình, trên mặt báo, tôi không biết rằng cô ta chính là người tôi từng tiến cử, bởi cô đã đổi một cái tên khác, và hình ảnh óng ánh lụa là của cô cũng khó để tôi liên tưởng đến dáng dấp cô bé thôn nữ xóm núi. Đến lúc đột nhiên cô hiện ra trước cửa nhà tôi cùng với một người đàn ông, và nói đến câu chuyện năm xưa, tôi đã chúc mừng cho cô. Chuyện cô được người ta đón vào thành phố ra sao, nhận vào đơn vị biểu diễn như thế nào, và rồi lại đi tới các thành phố miền duyên hải phương nam thế nào, được đánh bóng, được một đại gia giàu sụ cưới làm vợ thế nào, rồi thì xe hơi xịn và biệt thự ra sao, cô đã kể lướt qua tôi nghe, tôi không có hỏi han gì chi tiết trong câu chuyện, nhưng lại cứ thấy hiện ra trong đầu cái xóm núi nhỏ trên cao nguyên Hoàng Thổ ấy, bên rìa xóm nhỏ có con sông Hoa Đào, các bé gái trong thôn đều chân chất xinh đẹp, ở bờ đất đầu xóm các bụi cây táo chua mọc khắp, mùa thu đến, những quả táo chín đỏ cứ như sao sa.
            Cái hôm ca sĩ đến thăm tôi là ngày mồng 2 tháng 4, vừa lúc tôi đang bắt tay vào viết nháp cho đề cương một cuốn tiểu thuyết.

Chuyện của lão Mộc - Giả Bình Ao

Chuyện của lão Mộc
Giả Bình Ao

            Dạo phố dạo đến trước cửa một quán ăn chuyên bán sủi cảo, tôi đã nghe được câu chuyện về ông chủ của cái quán ăn này, rằng cái quán sủi cảo này vốn là cửa hiệu nhỏ, trong có mấy năm làm ăn phất lên, đã mở mang xây thành cao lâu ba tầng, thế là tâm tư của ông chủ cũng lớn lên, nghĩ rằng thời nay cái gì cũng chú trọng đến văn hoá, thì ta cũng phải mần cái gì đấy về thứ sủi cảo này chứ. Thế là bỏ ra hai mươi vạn đồng, nhờ vả mời cho được một nhóm các chuyên gia học giả trong nước đến để hội thảo nghiên cứu về sủi cảo. Nhóm chuyên gia học giả này hội họp những bẩy ngày, cái kết luận được hình thành là sủi cảo khởi nguồn từ sự sùng bái đối với giới tính, hình trạng của bánh cảo đã diễn biến từ việc mô phỏng bộ máy sinh dục nữ giới, kết quả hội thảo được trình lên ông chủ quán, ông ta nói: Tôi bỏ ra hai mươi vạn là để các anh minh chứng rằng tôi là thằng bán… hả?!
            Người kể chuyện là Lão Mộc, Lão còn đang muốn kể tiếp thì một viên cảnh sát trợn mắt tiến đến. “Nộp ngay con dao ra!” viên cảnh sát nói. Trong túi xách Lão Mộc đúng là đang có một con dao, chuôi dao rất dài lòi cả ra ngoài túi. Thế là con dao bị cảnh sát thu giữ. Lão Mộc ngây ra chẳng hiểu ra sao: Tại sao lại tịch thu dao? Cảnh sát nói: “Mang dao ra đường có tình nghi cướp giật!” Thế là Lão Mộc phẫn nộ: “Thế thì tôi còn mang theo cả bộ máy sinh dục nữa, cũng có tình nghi hiếp dâm hả?!”
            Cuối cùng thì con dao cũng đã không bị tịch thu. Tôi nói với Lão Mộc: “Câu chuyện bữa nay tôi cũng phải kể cho người khác nghe đấy, sủi cảo có văn hoá ẩm thực, con dao có văn hoá trị an, con người văn hoá như ông cũng phải có văn hoá của người văn hoá chứ!”.
10/3/12

Tình yêu - Cao Hồng Đào

Tình yêu
Cao Hồng Đào
H.V. dịch

Trên giường bệnh ở một bệnh viện nọ có hai người, một già và một trẻ.
Chàng thanh niên tỏ vẻ buồn bã, đau khổ hơn ông già, anh đến với thế giới này mới có hai mươi nǎm. Biết bao nhiêu việc chỉ mới bắt đầu, có việc còn chưa kịp làm. Anh yêu cuộc đời đẹp này càng yêu mọi thứ của cuộc đời biết mấy! Anh ước ao kéo dài được sự sống của mình.
Một hôm, ông già bỗng đánh thức anh:
- Này cháu, bạn gái cháu đến thǎm đấy!
Chàng thanh niên mừng quýnh, ngồi nhổm ngay dậy, mắt tràn đầy niềm vui, ngạc nhiên và xúc động:
- Thật ư bác? Cô ấy đâu rồi ạ?
- Ở ngoài cửa ấy!
Một sức mạnh vô hình giúp anh đứng lên. Ông già vội can:
- Bệnh viện quy định chưa đến giờ thǎm bệnh nhân, không được để người nhà vào. Cháu xem kìa, cô ấy giửi quá cho cháu đấy.
Chàng thanh niên cầm lấy gói quà, mắt ứa ra những giọt lệ vui sướng. Anh yêu cô, không thể xa rời cô. Cho đến lúc này anh vẫn nhớ cô da diết. Anh cứ tưởng từ nay cô sẽ không bao giờ tới nữa vì anh mắc bệnh hiểm nghèo. Thế mà hôm nay, thần Tình Yêu lại bắn một mũi tên giùm anh, anh không xúc động sao được?
Ông già còn nói:
- Cô ấy nói là được cử đi học xa, hai tháng nữa mới về, dặn cháu yên tâm chữa bệnh. Bác biết cô gái ấy thực lòng yêu cháu.
Chàng thanh niên cảm thấy hởi lòng và hạnh phúc. Nhọn lửa tình yêu lại cháy lên trong làng anh, anh không còn nghe thấy tiếng gọi của thần chết. Anh chỉ thấy ánh dáng và hy vọng!
Hai tháng trôi qua, chàng thanh niên bất ngờ khỏi bệnh một cách thần tình, ngay cả bác sĩ cũng không hiều ra sao.
Anh từ biệt ông già, rảo bước ra cổng bệnh viện, trở lại con đường nhỏ thân quen và quyến luyến đối với anh. Có lẽ nàng đã về rồi?... Có lẽ nàng đang nằm trên giường đọc sách? Có lẽ... Anh ngây ngất như say...
Chàng thanh niên dừng bước trước một cành cổng và rụt rè gõ. Một bé gái xinh xắn ra mở cổng, em tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Ô chú! Sao tưởng chú chết rồi? Chú làm thế nào sống được thế?
- Này San San... cháu nói sao?
- Cô bảo với cháu thế mà! Cô không thích chơi với chú nữa đâu.
Chàng thanh niên bấy giờ mới để ý thấy chữ Hỷ to tướng dán trên cửa sổ. Qua song cửa, anh thấy nàng đang âu yếm một người đàn ông lạ.
Anh ngơ ngác, mụ mẫm cả người.
Anh vụt quay người lại, chạy thẳng về bệnh viện. Anh cần phải hỏi ông già nằm cùng phòng xem sự thể ra sao.
Nhưng muộn mất rồi! Khi anh chạy tới bệnh viện, vào đến buồng bệnh cũ thì ông già đã nhắm mắt xuôi tay.

Bối cảnh đặc biệt - Sa Miên Nông

Bối cảnh đặc biệt
Sa Miên Nông
Đ.H. dịch

“Chú nhà báo! Thực tình em chẳng có gì để nói. Mong chú đừng ghi âm, cũng đừng chép…”
“Hôm đó, em đâu có nghĩ tới tình quốc tế… Thật, em không hề nghĩ”.
“Sự tình hết sức đơn giản, trên đường đi làm về, em nhặt được cái bao, có rất nhiều ngoại tệ. Trời tối, em không dám đứng đợi người đánh mất, vội đến bốt công an. Chú công an đếm hơn một vạn đô la. Em chưa từng thấy số tiền lớn như vậy. Không dấu gì chú, lúc đó em rất sợ! Em muốn chạy mau về nhà. Chú công an cũng không hỏi tên em, chỉ xem qua chứng minh thư. Sáng sớm hôm sau em nghe nói, chú công an đã tìm ra người đánh mất, là một thương gia người Malaysia. Khi ấy làm sao em lại nghĩ đến tình quốc tế được”.
“Xem ra, chú muốn biết một chút lai lịch về em… được, em kể cho chú nghe một điều bí mật mà từ trước đến nay em chưa kể cho ai hay”.
“Chà, nói gì bây giờ, thôi em không nói đâu… mà thôi, nói thì nói… nhưng chú đừng ghi âm đó nghe…”
“Mẹ em là một công nhân quét đường, làm từ ngày mới giải phóng đến nay, quét rác không nổi nên mẹ em xin về hưu. Bốn mươi năm quét rác của mẹ em, rác dồn lại chất thành núi, nhặt được không biết bao nhiêu thứ. Đơn vị mẹ em làm có một quyển sổ ghi lại công nhân nhặt rơi đem nộp 148 đồng hồ đeo tay, 17 dây chuyền vàng, 36 nhẫn vàng,  266 bót đựng tiền, còn bạc đúc, tín phiếu, giấy tờ không kể xiết. Có một lần… Ối! Đợi em kể tiếp…”
“- Có một lần, mẹ em nhặt được một cái bao to, trong đó có một đứa bé mới sinh… Đứa bé đó… chính là em đây…”
“- Em rất thương mẹ, nhưng có lúc… Thôi, em không kể tiếp nữa…”
9/3/12

Hai cây táo - Sinh Hiểu Thanh

Hai cây táo
Sinh Hiểu Thanh
Đoàn Hồng dịch

Trong sân nọ, có hai cây. Một cây là táo. Cây nữa cũng là táo.
Trong sân có hai hộ. Một là sư phụ họ Lưu. Một nữa cũng là sư phụ họ Lưu. Đều là sư phụ, không khách khí. Bên đông gọi bên tây là anh Cả Lưu. Bên tây gọi bên đông là anh Hai Lưu. Hai anh tức có hai thím. Họ không bà con nhưng thân hơn cả anh em ruột.
Chà! Trời mưa, nhà thân Hai Lưu vắng, thím Cả Lưu giúp lấy quần áo vào. Thím Cả Lưu đi làm ca đêm, đứa con đem gởi thím Hai. May, thím Hai có thằng nhóc, nên mấy đứa cùng ăn, cùng ngủ một giường.
Chẳng hiểu sao, cả hai nhà trở nên thù hằn. Gặp nhau không nhìn, về nhà là đóng cửa. Trong sân không còn nghe tiếng nói, tiếng cười của hai thím, cũng không còn thấy hai ông Lưu hay ngồi dưới gốc táo trò chuyện.
Gió và khí trời bảo cho hai cây táo biết rằng giữa chúng nó có sự xa cách. Một ngày của hai mươi năm sau, người lớn không có nhà. Minh Minh (cháu trai của anh Cả Lưu) và Anh Anh (cháu gái của anh Hai Lưu) chơi với nhau trong sân. Một trận gió thổi qua, "đốp... đốp" mấy quả táo chín rơi xuống đất. Minh Minh nói táo của nhà tao rơi. Anh Anh cãi, nói táo nhà nó rơi. Cuối cùng hai đứa níu tóc nhau. Anh Cả Lưu và anh Hai Lưu tình cờ cùng về, thấy cảnh đó, mắt đỏ ngầu, nét mặt hầm hầm, không khí căng thẳng, một tí nữa thì xô xát. Nhưng, nay họ đã già, trừng mắt nhìn vài giây rồi mới kéo cháu mình vào nhà. Một câu không thèm nói.
Hôm đó đến canh ba, trăng càng tròn càng sáng. Anh Cả Lưu không ngủ yên, dậy cầm cái thuổng lè lẹ ra sân, vạch một đường rồi từng nhát từng nhát đào. Anh ta muốn nhân ban đêm đào một đường hào chia đôi, sáng mai lấy gạch xây một bức tường. Đang đào, anh ta bỗng phát hiện rễ to, rễ nhỏ đan chéo chằng chịt vào nhau, càng đào càng thấy rễ cắm sâu, không thể phát hiện được rễ nào là của cây nào. Anh ta bần thần nhìn một lúc, rồi như điên, anh ta vội lấp đất lại, lấy chân nén chặt, lè lẹ vào nhà, đứng sững nhìn hai cây táo.
Canh bốn, trăng xế phía tây, sông ngân hà nằm nghiêng. Anh Hai Lưu cũng cầm một cái thuổng ra sân vạch một đường, đào. Đào được một lúc lại lấp, nén chặt vào nhà nhìn hai cây táo. Trong sân vẫn có hai cây. Một là cây táo. Một nữa cũng là cây táo.

Đầu trọc - Vương Mông

Đầu trọc
Vương Mông
Vũ Công Hoan dịch

Đang giữa mùa hè oi ả, ông Vương đang định đi cắt tóc. Ông hỏi vợ:
- Tôi húi cái đầu trọc được không bà?
Bà Vương giãy nảy, can lia lịa, không được, không được. Bà phân tích, điều kiện tiên quyết của người húi đầu trọc là đầu phải tròn, nhẵn mà tròn, tròn mà nhẵn, phải thế cơ! Còn đầu ông, như quả bí đao, như quả cà dái dê, như cái đầu đạn, cạo trọc đi trông chối lắm, ảnh hưởng xấu đến xã hội. Hơn nữa, bây giờ đâu có phải như mấy năm làm “cách mạng văn hóa”. Mấy năm ấy, ông cắt trọc là để tụi vệ binh đỏ không túm được tóc. Bây giờ chính trị trong sáng, xã hội ổn định, nhà nào cũng phấn đấu để có mức sống trung bình, người nào cũng vái thần tài, ông húi đầu trọc làm gì? Có mà điên!
Ông Vương hậm hực, tại sao húi cái đầu trọc cho mát mẻ cũng không được? Hơn bảy mươi tuổi rồi, có để cái đuôi sam nho nhỏ cũng không ảnh hưởng đến xã hội. Hôm trước, khi tâm sự với một đồng nghiệp cũ, ông nói: “Bây giờ mình có khiêm tốn cũng chẳng tiến bộ, có kiêu ngạo cũng chẳng lạc hậu…”. Lẽ nào người không cần khiêm tốn, không cần kiêu ngạo, lại sợ húi cái đầu trọc?
Để giữ hòa khí, ông đành hoãn “công trình” cắt tóc lại. Chủ nhật, ông bàn với các con. Chúng lập tức chia thành hai phe. Phe tán thành phân tích, giống như để tóc chấm vai, đầu trọc đang là mốt thời thượng. Vua nhảy cầu nước Mỹ đầu trọc, người phát ngôn Bộ Ngoại giao đầu trọc, một nguyên thủ quốc gia nào đó đầu trọc, rồi một học giả nào đấy cũng đầu trọc. Đầu trọc là độc quyền của cánh đàn ông, là sức hấp dẫn của cảm giác tính dục, là biểu hiện của già nhưng không yếu, là biểu tượng của tự do, nghĩa là nó là thắng lợi của ý chí tự do của bố, một trong những biểu hiện của tiến bộ xã hội và văn hóa đa nguyên…
Phe phản đối bác lại, cho rằng mỹ quan là yêu cầu số một của đàn bà và của cả đàn ông. Mỹ quan là thanh xuân, càng là quyền lợi, đặc biệt là nghĩa vụ của người già. Cái răng cái tóc là góc con người. Mái tóc là phần đẹp nhất của nhân loại, giống như bộ lông của con công và các thứ lông giữ ấm trên thân người. Roosevelt là người bị bại liệt, phải ngồi xe lăn, nhưng vì ông là Roosevelt nên ngồi xe lăn vẫn đẹp, ngồi xe lăn vẫn phong độ! Còn bố mình, cả đời không làm nên công trạng gì, cuối cùng lại cắt một kiểu tóc chẳng ra làm sao, sẽ bị người ta chê cười. Tại sao không suy xét vấn đề một cách thực sự cầu thị?
Nghe ớn cả lỗ tai, ông già liền đánh liều đi vào một hiệu làm đầu gần nhà. Buồn giận, ông nói với thợ làm đầu, cộc lốc: “Cạo trọc!”.
Cô thợ làm đầu đang độ thanh xuân hơn hớn, có vẻ như không nghe thấy lời ông, lại còn động viên ông:
- Tóc bác còn đen lắm, nhuộm một chút thuốc, hấp một chút dầu thơm, thưa bác!
… Thế là, không những ông Vương không húi đầu trọc, mà còn nhuộm đen tóc, hấp dầu thơm. Đầu bóng mặt phấn, ông bấm bụng rút ví chi trả những hơn một trăm tệ, rồi ra về. Lão Vương bảo vợ, ở đấy có cô thợ cắt tóc xinh, trẻ, y như diễn viên nổi tiếng Hồng Kông vậy.

Con vịt - Hám Lôi

Con vịt
Hám Lôi
Thúy Ngọc dịch

Một hôm, phu nhân của Trưởng phòng Hậu cần họ Chu đem hai con vịt do người nhà ở dưới quê biếu xuống nhà bếp nhờ ông Triệu – nhân viên nhà bếp – giết thịt hộ.
Ông Triệu nói:
-  Con vịt đực này gầy quá; con vịt cái này lại sắp đẻ, nếu đem giết thịt thì thật là uổng. Chi bằng cứ nuôi ở đây cho chúng ăn cơm thừa canh cặn. Tôi sẽ trông nom chúng giúp chị.
-  Phải, phải. – Phu nhân Trưởng phòng đương nhiên là đồng ý – Mọi việc tôi nhờ cả vào anh đấy!
Ít lâu sau, mỗi tháng ông Triệu đều đem đến nhà Trưởng phòng ba mươi quả trứng.
Tháng này sang tháng khác cứ thế trôi đi.
Một hôm, phu nhân Trưởng phòng nói với chồng:
-  Ông Triệu này quả là không tồi. Lẽ ra, với một con vịt mới đẻ, mỗi tháng ông ta chỉ cần đem mười hay hai mươi quả trứng tới cũng không ai dám chê ít. Nhưng ông ta lại không làm vậy mà đem tất cả tới. Con người thật thà như vậy rất hiếm có. Chẳng phải anh đã nói là phải thay nhân viên thu mua ở nhà bếp hay sao? Hãy để ông Triệu làm việc đó đi.
Một thời gian sau, ông Triệu quả nhiên được nhận chức nhân viên thu mua.
Khi ông Triệu dọn khỏi khu tập thể nhà bếp, việc “chăm sóc” hai con vịt được giao cho Tiểu Đinh.
Sáng sớm, Tiểu Đinh ra mở lồng, cho vịt ăn và nhặt trứng nhưng không thấy quả trứng nào cả. Cậu lật đi lật lại người con vịt để tìm nhưng vẫn không thấy gì.
Một ngày rồi lại một ngày nữa trôi đi như vậy.
Cuối cùng Tiểu Đinh cũng hiểu ra. Cậu tức giận, định đi ngay đến nhà Trưởng phòng để vạch trần bộ mặt của ông Triệu. Nhưng sau đó cậu lại thay đổi ý định.
Cuối tháng, Tiểu Đinh vẫn đem trứng đến nhà Trưởng phòng như thường lệ. Nhưng lần này không phải là ba mươi quả mà là sáu mươi quả!
Tiểu Đinh nói:
- Vốn dĩ là sáu mươi quả mà.
- Chẳng phải ông Triệu nói một con vịt là đực hay sao?
- Không, không, hai con đều là vịt cái.
Buổi tối, phu nhân Trưởng phòng đem chuyện này nói với chồng:
- Hóa ra từ trước đến nay chúng ta bị cái lão Triệu đó lừa. Xem ra, Tiểu Đinh mới là người thật thà.
Trưởng phòng Chu cho rằng vợ nói có lý. Vài ngày sau Tiểu Đinh được cất nhắc lên thay chức vụ thu mua của ông Triệu.
Lần này, nhiệm vụ “chăm sóc” hai con vịt được trao cho Tiểu Ngải.
Sáng sớm, Tiểu Ngải lại ra mở lồng, cho vịt ăn và nhặt trứng. Nhưng chẳng thấy quả trứng nào cả.
Một ngày rồi lại một ngày trôi đi như vậy.
Tiểu Ngải không thể không đi đến nhà Trưởng phòng để trình bày sự việc.
Kỳ lạ, cùng là hai con vịt, lúc thì đẻ ba mươi quả trứng, lúc lại để sáu mươi quả, có lúc lại không đẻ quả nào. Việc này rốt cuộc là thế nào?
Trưởng phòng Chu liền bắt hai con vịt về nhà nuôi để quan sát.
Một hôm, trong lúc phu nhân Trưởng phòng đang sờ nắn đít con vịt thì người nhà ở quê ra chơi. Trông thấy vậy liền hỏi:
- Con vịt này làm sao vậy?
- Tôi sờ xem nó có trứng không?
- Chị thật là… Đây là hai con vịt đực, tôi biếu chị để giết thịt ăn, sao có thể đẻ trứng được.

Dù nghèo đến mấy cũng không thể để…- Liêu Quân

Dù nghèo đến mấy cũng không thể để…
Liêu Quân
Thúy Ngọc dịch

Chủ tịch huyện Thôi vừa mới nhận chức, ông bèn dẫn theo một số cán bộ cấp dưới và các nhà báo đi thị sát tình hình. Đến trường tiểu học xã Đông Sơn, thấy đám trẻ phải ngồi học trên những chiếc ghế bằng đất nung, ông liền cau mày lại, nói với Chủ tịch xã Lưu cùng đi:
- Các đồng chí làm ăn kiểu gì vậy? Tại sao lại để trường học như thế này?
Chủ tịch xã Lưu nói:
- Báo cáo anh, xã chúng tôi là xã nghèo, thành ra không còn cách nào khác.
Chủ tịch Thôi nói:
- Giáo dục là gốc rễ của một đất nước phát triển. Cho dù nghèo đến mấy cũng không thể để trẻ em phải chịu thiệt thòi… – Chủ tịch Thôi vừa nói xong, trong phòng học vang lên tràng pháo tay hưởng ứng nhiệt liệt.
Ngay ngày hôm sau, câu nói đó của Chủ tịch huyện Thôi đã được in đậm trên trang nhất của các báo trong huyện.
Vài hôm sau, Chủ tịch huyện Thôi lại đến thăm một gia đình có hoàn cảnh khó khăn. Đó là nhà ông Vương, công nhân của xưởng cơ khí huyện. Nhà ông Vương chỉ có bốn bức tường trống, trong nhà chẳng có đồ đạc gì cả, vợ ông ốm nằm liệt giường nhưng cũng không có tiền chạy chữa, thật là khó khăn hết mức. Chủ tịch Thôi quay sang nói với Giám đốc xưởng cơ khí cùng đi:
- Đồng chí làm giám đốc kiểu gì vậy? Đến đời sống của cán bộ công nhân cũng không quan tâm?
Giám đốc xưởng cơ khí vội nói:
Báo cáo anh, xưởng cơ khí chúng tôi mấy năm gần đây làm ăn thua lỗ, chúng tôi đang rất nghèo, không còn cách nào khác ạ.
Chủ tịch huyện lại nói:
- Công nhân chính là người chủ của công xưởng, là chủ lực để phát triển sản xuất, cho dù công xưởng có nghèo đến mấy cũng không thể để công nhân rơi vào cảnh nghèo! – Nghe được những lời đó, ông Vương cứ nắm chặt tay Chủ tịch Thôi, xúc động không nói nên lời.
Trong cuộc họp cán bộ toàn huyện, sau khi đọc báo cáo, Chủ tịch huyện Thôi nói tiếp:
- Huyện của chúng ta vẫn còn nghèo, cần phấn đấu xóa đói giảm nghèo, mà cán bộ chính là những nhân tố quyết định. Chúng ta cần phải tăng lương cho cán bộ, nâng cao mọi chế độ đãi ngộ dành cho cán bộ nhằm cải thiện cuộc sống và điều kiện làm việc cho cán bộ… Tôi xin tổng kết bằng một câu như thế này, cho dù huyện của chúng ta có nghèo đến mấy cũng không thể để cho cán bộ sống nghèo khổ.
- Chủ tịch Thôi vừa dứt lời, các đại biểu đứng hết cả lên, nhiệt tình vỗ tay hưởng ứng.
Sau khi họp xong, Chủ tịch văn phòng Hồ nói với Chủ tịch huyện:
- Báo cáo Chủ tịch, anh phát biểu hay quá! Cần cải thiện cuộc sống cho cán bộ, cho dù nghèo đến mấy cũng không thể để Chủ tịch nghèo, dạ, em thấy xe ô tô mà Chủ tịch đi cũng đã đến lúc phải thay cái mới rồi đấy ạ…
Một năm sau, lũ trẻ ở trường học của xã Đông Sơn vẫn phải ngồi học trên những chiếc ghế bằng đất nung như trước đây; nhà ông Vương vẫn không có tiền chữa bệnh cho vợ; lương và mọi chế độ đãi ngộ đối với cán bộ trong huyện vẫn vậy, chỉ có chiếc xe ô tô của Chủ tịch Thôi là đã được đổi từ xe sản xuất trong nước thành xe đời mới nhập từ nước ngoài về.
Chủ tịch Thôi vẫn thường ngồi trên chiếc ô tô đời mới đi đến các nơi trong huyện thị sát; bất cứ nơi đâu, trong bài phát biểu của mình, ông cũng nhắc đi nhắc lại: “ Dù nghèo đến mấy cũng không thể để…”. Có điều, ông không quay trở lại xã Đông Sơn, không quay lại thăm nhà ông Vương… mà chỉ tiếp tục đi đến những nơi khác.
Và một điều rất kỳ lạ là, ở bất cứ nơi đâu, sau khi phát biểu xong, Chủ tịch Thôi cũng đều nhận được những tràng pháo tay cổ vũ nhiệt tình.

Tin nhắn thần bí - Trương Hợp Nghĩa

Tin nhắn thần bí
Trương Hợp Nghĩa
Thúy Ngọc dịch

Đinh Hoa, vợ của Lý Thăng, đi họp ở Bắc Kinh, nhà chỉ còn mình anh.
Lý Thăng được sống vài ngày như thần tiên, không nấu cơm, không đi chợ, không tắm rửa, vì vậy cũng chẳng phải giặt quần áo. Công việc hằng ngày của anh sau giờ làm chỉ là ngồi trước máy vi tính và lên mạng.
Một hôm, Lý Thăng nhận được một tin nhắn lạ trên mạng: “Thăng, anh còn nhớ em không? Còn nhớ thời gian chúng ta bên nhau không?”. Người gửi là Linh Linh. Lý Thăng nghĩ mãi vẫn không nhớ nổi Linh Linh là ai, nhưng trong lòng cũng khấp khởi phần nào.
Hai ngày sau, Lý Thăng lại nhận được tin nhắn của Linh Linh: “Thăng, giờ em rất cô đơn, rất cần có anh ở bên cạnh, lẽ nào anh không còn nhớ tới em nữa?”. Lần này thì Lý Thăng trả lời ngay: “Xin lỗi, anh không còn nhớ nổi em là ai, em có thể nói rõ hơn được không? Hy vọng sẽ sớm liên lạc được với em”. Ngay sau đó, trên màn hình lại hiện lên dòng chữ: “Em hơi thất vọng vì anh chẳng nhớ gì đến người đã say đắm yêu anh. Tuy nhiên em rất muốn gặp anh, anh thấy thế nào?”. Lý Thăng vô cùng cảm kích, không ngờ mình vẫn còn hấp dẫn đến vậy, trong lòng bỗng thấy tự hào. Lý Thăng vội vàng gõ: “Anh cũng là kẻ si tình, sao anh có thể quên quãng thời gian lãng mạn đó chứ? Anh cũng rất mong gặp em, hãy cho anh biết địa chỉ của em”. Viết xong những câu đó, Lý Thăng lại kiên trì ngồi bên máy vi tính chờ đợi, thế nhưng vài ngày trôi qua mà vẫn không thấy Linh Linh trả lời.
Hai tuần sau, Lý Thăng lại nhận được tin nhắn: “Anh Thăng thân yêu, hai tuần qua em bận quá, không liên lạc với anh được, hãy thông cảm cho em. Em quyết định sẽ đi tàu đến thăm anh, đúng mười giờ sáng mai, anh ra ga đón em nhé. Nhớ anh nhiều. Linh Linh”. Lý Thăng bỗng cảm thấy người mình nóng rực lên. Không ngờ mình lại đào hoa như vậy, cuộc đời thật đẹp biết bao!
Mười giờ sáng hôm sau, Lý Thăng bồn chồn đứng trong sân ga chờ đợi. Bỗng nhiên, Đinh Hoa, vợ anh, xuất hiện trong dòng người đông đúc; vừa nhìn thấy Lý Thăng, cô vội vã chạy tới véo tai chồng, nói: “Đúng là một kẻ si tình, cũng đúng hẹn đấy nhỉ, còn không mau xách hành lý cho tôi, về nhà rồi biết tay tôi”. Lý Thăng vội chữa ngượng: “Anh mới đi xem bói, thầy bói nói hôm nay em về”. “Thầy bói tên là Linh Linh phải không?”, Đinh Hoa liếc xéo Lý Thăng. Lý Thăng bỗng chột dạ, không biết làm thế nào, đành ngoan ngoãn xách va li đi theo vợ.

Thực ra tôi chỉ gọi cô ấy một tiếng - Từ Xã Văn

Thực ra tôi chỉ gọi cô ấy một tiếng
Từ Xã Văn
Thúy Ngọc dịch

Gần hết giờ làm việc, một người bạn gọi điện thoại cho tôi báo tin vợ anh K bị tai nạn xe máy đã qua đời, rủ tôi đi viếng. Tôi quá đỗi ngạc nhiên, không thể như vậy được, thật không ngờ, tôi phải đi, nhất định phải đi rồi.
Sau khi được các bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình, vợ anh K nằm yên lặng trong chiếc quan tài có một ô kính, khuôn mặt trắng bệch nhưng vẫn rất đẹp. Mặc dù thấy được vẻ vui mừng trên nét mặt đau buồn của K nhưng chúng tôi vẫn phải khuyên anh hãy bớt đau buồn, người đã mất thì không thể sống lại được nữa. Người đằng nhà vợ anh K, ai nấy đều sụt sùi không ngớt, người nhà anh K cũng ngậm ngùi thương xót nàng dâu xấu số.
Trên đường về, nghe bạn bè nói, mấy hôm trước anh K cứ một mực đòi ly hôn nhưng vợ không chịu, bây giờ thì hay rồi, tất cả đều đã kết thúc, cô ấy quả là người phụ nữ tốt, chẳng hiểu cái anh chàng K này đang nghĩ gì nữa. Không biết người đàn ông đi cùng vợ anh K là ai, tại sao cô ấy lại ngồi sau xe anh ta, mà tại sao xe lại đâm vào cột điện? Chẳng có lý do nào cả. Chẳng lẽ lại có âm mưu từ trước? Tôi nói rằng không nên đoán mò làm gì, xưa nay số phận con người vẫn khó lường mà.
Ngày hôm sau báo chí đưa tin, phía cảnh sát đang nỗ lực xác định nguyên nhân vụ tai nạn và tìm kiếm nhân chứng có mặt tại hiện trường lúc bấy giờ. Có nguồn tin khác từ phía bạn bè và báo chí còn cho biết, phía nhà vợ anh K cứ một mực cho rằng chính anh K là người mưu sát vợ, lý do là trước đó anh cứ nhất quyết đòi ly dị nên đã thuê tên lưu manh kia thực hiện ý đồ của mình. Kết quả là mặc dù anh K luôn miệng phủ nhận việc mưu sát vợ nhưng cũng không giải thích nổi tại sao vợ mình lại ngồi sau xe người đàn ông kia và tại sao xe lại đâm vào cột điện. Anh K chỉ dám nghĩ thầm, có lẽ hôm đó cô ấy đi theo mình, hoặc là cô ấy muốn lấy cái chết ra để thách thức mình.
Thực ra, không thể trách anh K, không thể trách vợ anh K, và lại càng không thể trách tôi. Hôm đó, sau khi viết được vài chữ, xem xong mấy tờ báo, làm hai cốc trà ấm, cảm thấy người mỏi mệt, tôi bèn rời khỏi văn phòng, bước ra nhìn đường phố, ngắm từng cặp nam thanh nữ tú đi lại nhộn nhịp trên đường. Lúc đó, một chiếc xe máy phóng vụt qua trước mắt tôi, một nam một nữ, tràn đầy hạnh phúc. Cô gái đó tóc dài, bộ váy rất đẹp, tôi dường như còn ngửi thấy mùi hương hoa nhài tỏa ra từ người cô. Tôi cao hứng gọi tên cô, cô giật mình quay lại. Cũng chính lúc dó, một bi kịch xảy ra. Chiếc xe máy lao vào cột điện bên đường. Cả hai ngã xuống đất. Khi tôi gọi tên cô, cô đang mãn nguyện ôm chặt người đàn ông kia, mặt ghì sát vào lưng anh ta; nhìn cảnh ấy, không ai nghĩ là họ đang cãi nhau về việc ly hôn. Nhưng khi tôi nhìn thấy vẻ hoảng hốt của cô ấy thì cũng chính là lúc tôi phát hiện ra người đàn ông điều khiển chiếc xe máy kia không phải là anh K.

Buổi họp lớp của vợ - Trương Dương

Buổi họp lớp của vợ
Trương Dương
Thúy Ngọc dịch

Trương Dương và vợ là bạn học từ thời đại học; anh biết vợ mình có mấy cô bạn thân, họ đã hẹn trước với nhau, sau khi ra trường, cách vài năm lại gặp gỡ nhau một lần.
Lần gặp đầu tiên là hai năm sau khi tốt nghiệp, lúc đó Trương Dương và vợ vừa mới tổ chức lễ cưới. Được gặp lại bạn học cũ, vợ Trương Dương hết sức vui mừng, cô nói mấy người bạn thân trước đây chọn người yêu đều chẳng ra gì, đến khi họp lớp đem ảnh người yêu ra khoe, nhưng chẳng có ai đẹp trai bằng Trương Dương của cô, trình độ học vấn cũng không bằng, đặc biệt là Lý Linh Linh, cô ấy còn yêu một anh công nhân mới tốt nghiệp tiểu học, không hiểu cô ấy đang nghĩ gì nữa. Lúc bấy giờ Trương Dương vừa thi đỗ nghiên cứu sinh, khỏi phải nói cũng biết vợ anh vui sướng tới mức nào. “Hóa ra em vẫn là người có con mắt tinh tường nhất, tìm được một ông chồng tốt.” Vợ Trương Dương quá vui nên đã uống hơi quá chén, vừa về đến nhà, bất chấp ánh mắt của hàng xóm, cô ôm chầm lấy chồng và hôn chụt một cái.
Lần gặp mặt thứ hai là năm năm sau khi tốt nghiệp, lúc bấy giờ Trương Dương vừa hoàn thành luận văn nghiên cứu sinh và được phân công giảng dạy tại một trường đại học. Vợ anh đi họp lớp về, hình như có gì đó băn khoăn. Cô nói chồng của Lý Linh Linh ra ngoài làm ăn, kiếm được nhiều tiền lắm. Buổi liên hoan hôm nay do Lý Linh Linh bao. Nhìn cách trả tiền của cô ấy mới hòa phóng làm sao. Nghe nói chồng của Trương Tiểu Nha đã lên chức trưởng phòng, lại rất giỏi giang, được lòng cấp trên. Chồng Vương Diễm Lệ lại có người thân ở nước ngoài, nghe đâu đang lo thủ tục để cả nhà cô ấy ra nước ngoài. Vợ Trương Dương hết đứng lại ngồi, luôn miệng ca ngợi các ông chồng của bạn khiến mạch suy nghĩ của Trương Dương đối với đống tài liệu đang chỉnh lý cứ rối tung cả lên.
Lần gặp mặt thứ ba là tám năm sau khi tốt nghiệp, lúc này Trương Dương đã là tổ trưởng một bộ môn ở trường đại học; đồng thời mấy cô bạn của vợ anh cũng đang phát tướng, chỉ có vợ anh là vẫn giữ được vóc dáng thon thả. Đi họp lớp về, nhìn nét mặt vợ anh đầy vẻ ấm ức. Cô nói anh chồng chỉ tốt nghiệp tiểu học của Lý Linh Linh giờ đã là tỷ phú, chồng của Trương Tiểu Nha đã là Giám đốc sở; hôm nay lúc hào phóng chiêu đãi mọi người, Tiểu Nha nói cứ ăn uống thoải mái, bao nhiêu cô ấy cũng thanh toán hết, lại còn khoe một đống đồ trang sức và bộ quần áo đang mặc trên người đều là của những người chịu ơn chồng cô mang đến biếu cả. Vương Diễm Lệ thì không ngớt khoe chồng cô mỗi tháng gửi về bao nhiêu là tiền, lại còn giục vợ nhanh chóng làm thủ tục sang đó với mình. “Chỉ có em là khổ thôi, lấy phải anh giáo nghèo, mỗi tháng đưa cho vợ được vài nghìn bạc, không đủ cho người ta ăn một bữa.” Vợ Trương Dương buồn bã than thở, càng nói càng não nề, một lúc sau đã thấy ngân ngấn nước mắt. Chỉ khổ Trương Dương phải an ủi vợ đến tận đêm khuya.
Lần gặp thứ tư là mười năm sau khi tốt nghiệp. Vợ Trương Dương về nhà, buồn bã, không nói câu nào. Trương Dương – một chuyên gia nghiên cứu trẻ có uy tín lúc bấy giờ cảm thấy rất ngạc nhiên, liền hỏi vợ xem có chuyện gì. Vợ anh thở dài một cái rồi nói mấy người bạn của cô giờ đã ly hôn hết rồi. Chồng của Lý Linh Linh có nhiều tiền sinh hư, bao mấy cô gái trẻ rồi vui thú ở bên ngoài. Chồng Trương Tiểu Nha mắc tội tham ô; khi công an điều tra còn phát hiện có vợ bé, thậm chí còn có một đứa con với cô ta. Vương Diễm Lệ thì mỏi mòn chờ chồng về, không ngờ anh ta gửi đơn xin ly hôn và nói rằng sắp cưới một cô gái người nước ngoài.
            Một buổi tối hai tuần sau đó, ăn cơm xong, khi vợ bê bát đĩa đi rửa, cậu con trai của Trương Dương nheo mắt nhìn bố, nói: “Bố này, gần đây con thấy mẹ đối xử với bố rất âu yếm và dịu dàng”.
Trương Dương mỉm cười cốc nhẹ vào đầu con: “Trẻ con, không được để ý chuyện của người lớn”.

Chúng tôi cần anh sống - Lưu Chí Học

Chúng tôi cần anh sống
Lưu Chí Học
Thúy Ngọc dịch

Cùng một lúc bệnh viên tiếp nhận thêm hai bệnh nhân mới.
Bệnh tình của bệnh nhân trung tuổi không nặng: viêm gan. Bác sĩ nói bệnh này không đáng ngại lắm, chỉ cần chữa trị một thời gian là có thể ra viện.
Bệnh tình của bệnh nhân già rất nặng: ung thư gan. Bác sĩ nói tình trạng hiện nay đã nguy kịch lắm rồi, có chữa cũng vô ích, cần chuẩn bị gì thì nên lo liệu trước đi là vừa.
Bệnh nhân trung tuổi mang trên mình một trọng trách rất nặng, anh quản lý một phòng ban hơn chục người. Anh nói rằng cơ quan không thể thiếu vắng mình được.
Bệnh nhân già cũng có một gánh nặng trên vai. Ông là trụ cột của một gia đình hơn mười miệng ăn. Ông nói gia đình càng không thể thiếu vắng ông.
Sau khi hai bệnh nhân này nhập viện, phòng bệnh dường như nhộn nhịp hẳn lên. Người nhà, lãnh đạo, đồng nghiệp của bệnh nhân trung tuổi lần lượt mang hoa, thực phẩm bổ dưỡng đến thăm anh.
Bệnh nhân trung tuổi rất tự hào. Anh nói với ông bạn bệnh nhân già: “Tôi không thể nằm xuống được! Cả cơ quan và gia đình còn đang phải trông cậy vào tôi”.
Bệnh nhân già ngoài người nhà, chẳng có ai đến thăm nom cả, cũng bởi vì ông không sống ở thành phố. Ông ngưỡng mộ nhìn đoàn khách ra vào không ngớt của bệnh nhân trung tuổi và nói: “Đúng vậy, đúng vậy, không có anh thì họ biết làm thế nào?”.
Đồng nghiệp của bệnh nhân trung tuổi thay nhau đến chăm sóc anh, hơn nữa, người nhà anh lúc nào cũng túc trực bên cạnh. Cả ngày anh chỉ nằm trên giường, không buồn động chân động tay, ngay đến cơm ăn cũng không cần cầm đũa vì đã có người bón tận miệng cho rồi.
Bệnh nhân già chỉ có một đứa con trai đến thăm nom. Cậu ta chưa đến thành phố bao giờ, ngay cả đi mua cơm cũng có lúc lạc đường, nhiều khi ông cụ phải tự làm lấy.
Bệnh nhân trung tuổi tỏ ra rất hài lòng.
Cứ như vậy, ngày lại qua ngày trôi đi nhanh chóng.
Người nhà, lãnh đạo, đồng nghiệp và bạn bè thân thiết của bệnh nhân trung tuổi vẫn ngày ngày đến thăm anh ta. Họ đến và lặp đi lặp lại những lời nói giống nhau.
Người nhà nói: “Anh không phải lo lắng gì cả, cứ yên tâm dưỡng bệnh, việc học hành của con cái đã có người lo liệu”.
Lãnh đạo nói: “Anh không phải lo lắng gì cả, cứ yên tâm dưỡng bệnh. Công việc ở cơ quan, chúng tôi đã thay nhau sắp xếp ổn thỏa cả rồi”.
Đồng nghiệp của anh nói: “Anh không phải lo lắng gì cả, cứ yên tâm dưỡng bệnh. Mọi việc từ nhỏ đến lớn trong nhà anh như nộp tiền gas, tiền điện… đã có anh em chúng tôi lo liệu”.
Vẫn không một ai đến thăm nom người bệnh nhân già, trừ bà vợ của ông. Cách vài ngày bà đến thăm một lần. Mỗi lần đến thăm bà lại đem những việc mà bệnh nhân trung tuổi cho là việc vặt vãnh ra để hỏi ý kiến chồng.
“Năm nay nhà mình ít tiền, giống lúa mạch này bớt đi một chút phân bón được không ông?”
“Con lợn nhà mình bán được rồi, bao nhiêu thì bán được hả ông?”
“Con gái nói là muốn đi làm thuê cùng lũ bạn để kiếm tiền chữa bệnh cho ông, ý ông thấy thế nào?”
“Nhào Tư Nạo mới sinh con, mình sắm bao nhiêu quà thì vừa hả ông?”
Ngay cả việc mua cho thằng cháu cái kẹo, bà cũng phải hỏi ý kiến ông: “Tôi lên thành phố đã mấy lần rồi mà vẫn chưa mua được gì cho cu Bảo. Tôi thấy trên phố người ta có bán kẹo xâu, cũng không đắt lắm, khoảng năm hào một xâu, tôi mua cho nó một xâu nhé?”. Thấy ông lão gật đầu, bà lão háo hức như được nhận một chỉ thị quan trọng, yên tâm cắp cái túi da đã rách về.
Thời gian lại trôi đi từng ngày, từng ngày một…
Bệnh nhân trung tuổi từ viêm gan nay đã dẫn tới báng nước, do bị báng nước nhưng không chữa nên tình trạng ngày càng trầm trọng. Cuối cùng anh được đưa vào nhà xác. Trong phút lâm chung, anh đã nắm chặt tay người bạn già và nói: “Tôi… là một người vô dụng, bọn họ không cần đến tôi nữa rồi… tôi… còn thiết sống làm gì nữa…”.
Người bệnh nhân già bị ung thư gan vẫn sống tiếp như một kỳ tích. Cuối cùng ông đã xuất viện trong niềm tự hào và hạnh phúc. Trước khi về, ông nắm chặt tay bác sĩ, nói:
- Cho dù khó khăn thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng phải sống. Không có tôi, bọn họ biết làm thế nào đây?
Từ đó về sau, mỗi lần chữa trị cho các bệnh nhân nặng, bác sĩ thường an ủi họ rằng: “Bạn cần phải sống, người nhà, họ hàng, bạn bè của bạn đều cần đến bạn…”.
8/3/12

Nhà tư tưởng - Vương Mông

Nhà tư tưởng
Vương Mông
Vũ Phong Tạo dịch

Lão Vương mua một quả cầu đỏ, sau khi về nhà cảm thấy không hay bằng mua một quả cầu trắng, bèn ra cửa hàng đổi thành quả cầu trắng. Sau khi đổi quả cầu trắng về nhà, lại cảm thấy không hay bằng quả cầu đỏ, bèn lại đi đổi về quả cầu đỏ. Sau khi đổi quả cầu đỏ về, lại không nỡ bỏ quả cầu trắng, bèn dứt khoát đến cửa hàng lại mua một quả cầu trắng. Hai quả cầu một đỏ một trắng để ở trong nhà, khiến mọi người bất an, bèn lại ra cửa hàng trả lại hai quả cầu.
          Lão Vương cảm thấy sâu sắc về tinh thần phục vụ của ngành thương nghiệp đã cải tiến rất nhiều, bèn viết một bài biểu dương trên báo buổi chiều. Đồng thời ông cũng cảm thấy sâu sắc rằng sự vật khó mà hoàn mỹ chu toàn, chọn lựa là một điểm khó lớn của đời người, chọn lựa thực tế là việc rất thống khổ, ông cảm thấy vô cùng hoài nghi đối với ý nghĩa của đời người.
Lão Lý mua một quả cầu đen, từ đó về sau trong nhà chí có một quả cầu đen, tuy Lão Vương nhiều lần kiến nghị ông nên thay đổi mua quả cầu đỏ hoặc trắng, ông đều không thèm nghe theo.
Sau đó, Lão Vương được tôn vinh là nhà tư tưởng, Lão Lý được tôn vinh là nhà chính trị.

Người đàn bà mang thai - Cao Khoan

Người đàn bà mang thai
Cao Khoan
Vũ Phong Tạo dịch

- Cô N. đã mang thai rồi. Mẹ ơi! Mang cái gì cũng không tốt trừ mang thai phải không? Điều càng tồi tệ là, không biết cô ả mang thai với ai cơ !
Cô N. chu cái môi mỏng đỏ mọng, hai tay đỡ má đỏ hây hây, soi vào gương, vừa tận hưởng vừa kinh hãi, vừa phán đoán xem ăn nằm với người đàn ông nào mới có khả năng này.
Thị trưởng Ngưu, Trưởng ban Mã, Cục trưởng Chu, Đội trưởng Tuần, Tổng giám đốc Dương… Những con dê cụ ấy đều có khả năng.
Cô N. nhíu lông mày, trong đầu bỗng lóe lên câu hỏi: Đàn bà xinh đẹp là phúc hay họa?
Thậm chí cô hồi tưởng lại, trong cái văn phòng khách sạn mà cô kinh doanh, những người đàn ông này đã chơi đùa vui thú với cô như thế nào.
“Oa! Oa!” Đứa con gái chưa đầy tuổi tôi khóc réo làm đứt quãng dòng hồi ức của cô.
Người giúp việc câm trẻ tuổi vội vàng ấn bình sữa vào miệng đứa bé, chặn đứng tiếng khóc lại.
- Bọn đàn ông đều không tốt đẹp gì, đi tìm bọn chúng đi!- Cô N. đứng phắt dậy, lẩm bẩm một mình.
Cô gỡ cái cặp tóc con bướm, lau sạch son môi, tẩy rửa phấn son trên mặt, làm cho thân hình tiều tụy, thay vào một cái áo khoác vừa dày vừa rộng, gọi điện thoại kêu chị gái đến. Trước khi đi còn nhét vào tay chị một cái cặp công văn lớn thật chắc chắn.
Những bông tuyết ngoài trời rơi càng mau, trên mặt phố đã đọng đầy tuyết trắng. Cô N. gọi một chiếc xe taxi cao cấp, chạy đến tòa thị chính.
Cửa phòng của Thị trưởng Ngưu đóng chặt, cô N. gõ hai cái thật to.
- Ai đấy?- Một tiếng nói khàn khàn vọng ra, rồi cánh cửa mở rộng.
Cô nàng mấp máy môi, ra hiệu bảo chị gái đứng ở ngoài cửa chờ, sau đó bước thẳng vào phòng.
- Ôi! Cục trưởng!
- Đưa hàng đến ư? - Thị trưởng Ngưu trên năm mươi tuổi đóng cửa lại, hai con mắt hau háu sáng lên, ông ôm ghì cô N. vào lòng.
Cô N. lấy hết sức đẩy ông ta ra xa:
- Anh còn ham hố như vậy sao, người ta đã mang thai đấy!... Em sắp sinh con cho anh đây!
- Sao? Cô nói gì ?! - Trán thị trưởng Ngưu lập tức vã mồ hôi hột, im lặng mãi không nói được lời nào.
Ông ta châm một điếu thuốc, đi đi lại lại trong phòng mấy vòng, rồi rút ngăn kéo ra lấy một xấp tiền, không thèm đếm, nhét vào trong bụng cô N.:
- Đi, mau mau nạo đi! Đừng có sinh đẻ làm gì đấy! - Giọng khàn khàn của Thị trưởng pha chút run rẩy.
Cô N. giắt tiền vào trong bụng, tỉnh bơ nói:
- Số tiền này em cầm tạm trước, nếu không đủ em lại đến tìm anh đấy!
- Vâng! Vâng! - Thị trưởng Ngưu gật đầu lia lịa, y hệt một tân binh vừa nhập ngũ đứng trước mặt tướng quân đã dày dạn chiến trường.
Cô N. nhét tiền vào trong cặp công văn, tiếp tục đến phòng làm việc của Trưởng ban Mã.
Trưởng ban Mã ngoài bốn mươi tuổi vội đón cô vào phòng, dậm chân dậm cẳng trách:
- Không gọi điện thoại trước lại vào ngay đây, tùy tiện, quá tùy tiện!
- Thật là một con quỷ hiếu sắc! - Cô N. vốn không ưa ông ta:- Chẳng rõ là đàn ông trên đời này chết tiệt cả rồi hay sao, mà tôi lại tìm đến anh? Nói cho anh biết, tôi đã mang thai rồi! Mà… tôi định đẻ cho anh một đứa đấy!
Cô N. quắc mắt nhìn anh ta.
Trưởng ban Mã chẳng nói chẳng rằng, nghĩ ngợi một lát, rút từ ngăn kéo ta một xấp tiền, ném lên mặt bàn, nói:
- Cầm lấy! Đi xử lý cái nợ trong bụng đi!... Không hiểu tại sao tôi lại quen cô chứ!
Cô N. cầm lấy tiền, đút vào trong bụng, mặt lạnh tanh dí tay vào mũi anh ta:
- Anh thật xui xẻo!
Nói xong, cô ả ưỡn ngực ra khỏi phòng làm việc của Trưởng ban Mã.
Cô N. lại dùng cách thức như thế, tìm đến chỗ Cục trưởng Chu, Đội trưởng Tuần… Trừ Tổng giám đốc Dương không có nhà nên mới lọt lưới, những người khác đều ngoan ngoãn moi tiền ra.
Cặp công văn của cô ta đã căng phồng tiền, chạng vạng tối hai chị em quay trở về nhà.
Cô N. nhoẻn miệng cười, vừa đếm tiền vừa tính toán sử dụng món tiền này: Đầu tiên sửa sang nâng cấp ngôi nhà, mua một chiếc xe cao cấp, sau đó đi Quế Lâm du ngoạn sơn thủy, số tiền còn lại sẽ gửi vào ngân hàng…
- Em ơi! Lúc nào em đi viện, báo cho chị một tiếng nhé!- Từ nãy đến giờ không nói gì, bà chị bỗng nói, giọng ồm ồm như tiếng đàn ông.
- Hô hô! Ha ha! - Cô N. cười ra nước mắt: - Sao chị ngố thế, em có mang thai đâu mà!
Cười rũ rượi đến mệt lử, cô N. cởi chiếc áo khoác rộng, gỡ miếng đệm bông quấn bụng ra, rồi vào phòng vệ sinh, lại chăm chú trang điểm kỹ lưỡng cho mình…

Quà sinh nhật - Robert Morin

Quà sinh nhật
Robert Morin
Vũ Phong Tạo dịch

            Mẹ đến trước giường của Pô-rô, mỉm cười nói: “ Con ơi! Mẹ muốn đến nhà Rôi-li, đi mượn chiếc đài thu thanh của nhà họ về nghe một chút, con nói có được không?”
Pô-rô bất giác sờ sờ phong thư nằm ở trong túi áo ngủ, kéo lấy tay mẹ, nói: “ Không được! Mẹ đừng đi. Mẹ ơi, mẹ đã mệt lắm rồi!”
Mẹ ngồi xuống cạnh giường của Pô-rô, nói: “ Chắc là con cho rằng mẹ đã quên béng sinh nhật của con phải không?”
“ Không! Mẹ!” – Pô-rô lấy tay ấn chặt túi áo, tránh để phong thư phát ra tiếng động: “ Bản thân con hầu như quên mất ngày hôm nay là sinh nhật của con rồi!”
Từ cạnh giường, mẹ đứng dậy, nói: “ Đài phát thanh hôm nay có một tiết mục làm cho con bất ngờ đấy! Mẹ sẽ nhanh chóng trở về mà!”
Bà cởi tạp dề khoác trên người, để xuống một bên, bước ra khỏi nhà, đi vào trong gió tuyết.
Nhìn bóng mẹ gầy yếu tan biến trong thế giới trắng mờ giá buốt, Pô-rô bỗng cảm thấy cổ họng mình giống như bị cái gì kẹt cứng, cậu cúi thấp đầu, rút phong thư từ trong túi áo ngủ ra.
Đây là phong thư mà nhân viên bưu tá đưa đến ban ngày, lúc mẹ không có nhà. Khi ấy, Pô-rô bóc thư ra xem, bất giác sững người, cậu nhận ra lá thư là do mẹ viết gửi cho đài phát thanh thành phố. Cậu kiềm chế không nổi mình, vội vàng đọc ngay.
Thưa các ngài!
Ngày 26 tháng này là sinh nhật 11 tuổi của Pô-rô, con trai tôi. Tôi biết trong tiết mục “ Gia đình vui vẻ” vào 8 giơ 30 phút tối hàng ngày, các ngài sẽ đọc danh sách và lời chúc mừng hạnh phúc  của những người sinh ra vào ngày ấy. Vì thế, cho nên tôi muốn xin các ngài giúp đỡ tôi, có thể trong ngày sinh nhật của con trai tôi đọc tên của cháu trên đài phát thanh, và chúc mừng sinh nhật của cháu.
Cháu đã ốm liệt giường mười tháng rồi, nhưng cháu không hề oán thán, vẫn kiên trì tự học theo chương trình của nhà trường. Tôi hy vọng các ngài có thể nói trong đài phát thanh rằng: Bạn học sinh Pô-rô Ha-tơ ở thành phố Niu-dơ-xi! Hôm nay là sinh nhật mười một tuổi của bạn, chúc bạn Pô-rô, bởi vì bạn là một người con dũng cảm và lạc quan, nên sẽ có vận may. Chúc bạn sinh nhật vui vẻ!”
Góc trên lá thư còn có lời phúc đáp của đài phát thanh:
“ Chúng tôi rất tiếc thông báo với ngài: “ Lời chúc sinh nhật” trong tiết mục “ Gia đình vui vẻ” sẽ cắt bỏ từ ngày 25 tháng này. Xin lỗi!”
Đúng vào lúc ấy, Pô-rô nhìn thấy mẹ bê một chiếc máy thu thanh đi vào trong nhà, bà đi rất chậm, tuyết phủ đầy người.
Mẹ bước vào trong nhà, đặt chiếc máy thu thanh lên bàn.
“ Còn có hai mươi phút nữa tiết mục sẽ bắt đầu!” – Mẹ vừa nói vừa mở máy thu thanh. Thế là, trong phòng tràn đầy tiếng nhạc trầm ấm. Âm nhạc vừa ngừng, tiết mục “ Gia đình vui vẻ” liền bắt đầu.
“ Mẹ, mẹ!” – Pô-rô nói khẽ một tiếng.
“ Làm sao thế, Con?”
“ Ô, không có gì, mẹ ơi, mẹ nghỉ đi!” – Pô-rô cắn môi.
Âm nhạc cuối cùng cũng ngừng rồi. Vẻ mặt của Pô-rô hơi căng thẳng.
“ Bây gìờ là tiết mục “ Gia đình vui vẻ”. Xin mời các bậc cha mẹ và các em chú ý theo dõi…” – Trong máy thu thanh truyền ra tiếng nam trung ấm áp của phát thanh viên.
Pô-rô nín thở, tay của mẹ đang nắm chặt tay cậu.
“ Đầu tiên” – Phát thanh viên nói: “ Đài Phát thanh chúng tôi trước đây dự định cắt đi tiết mục chúc mừng sinh nhật, nhưng…”
Ôi, kế hoạch thay đổi rồi! Nhưng tại sao thư của mẹ lại bị trả về nhỉ? Trừ phi trước khi thay đổi kế hocạh, họ đã trả lại thư về, hay là họ đã ghi lại tên của mình rồi nhỉ?
“ Hôm nay, kỷ niệm sinh nhật có: Quý bà Ma-tin Tôt-ti, quý bà Tra-ruây, quý ông Si-mít,…”
Danh sách đọc hết rồi.
Nhưng chắc hãy còn nhiều, chí ít cũng có một tên chưa đọc chứ! Pô-rô người run bần bật. Cho đến khi toàn bộ tiết nục kết thúc, Pô-rô vẫn không thấy phát thanh viên đọc tên của mình.
Nước mắt của Pô-rô trào ra khỏi khóe mắt. Cậu từ từ quay đầu lại nhìn mẹ. Tất bật suốt ngày, mẹ đã ngủ từ lâu, trong mơ, gương mặt mẹ vẫn mỉm cười.
Pô-rô lau nước mắt, lay lay mẹ, nói lớn: “ Nghe thấy không, mẹ? Mẹ nghe thấy họ nói gì không?”
“ Trời ơi! Làm sao mẹ lại ngủ mất?” – Mẹ tỉnh lại rồi: “ Cái gì, con, họ nói những gì?”
“ Họ nói hôm nay là sinh nhật của con, nói con là đứa con dũng cảm và lạc quan. Đồng thời còn chúc con sinh nhật vui vẻ! Ôi, con phấn khởi quá! Mẹ ạ!” – Pô-rô rúc đầu vào lòng mẹ. Mẹ mỉm cười, trong khóe mắt cũng lóe ra những tia sáng yêu thương và tự hào.
Pô-rô cũng rơm rớm nước mắt cười. Cậu cảm thấy mình nhận được một phần quà sinh nhật đáng để trân trọng lưu giữ suốt đời.