Truyện ngắn dịch
       
Thơ
       
Thơ dịch Truyện ngắn khuyết danh Truyện ngắn Truyện dịch cực ngắn
       
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngân Giang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngân Giang. Hiển thị tất cả bài đăng
17/3/12

Vương Tường - Ngân Giang

Vương Tường
Ngân Giang

"- Khơi đỉnh trầm lên! Kìa thái giám!
Cho hương toả quyện điệu tỳ bà.
Nối thêm bạch lạp, chờ Thiên tử
Vườn ngự trăng về ngả bóng hoa."

Thái giám cúi dâng đàn trước kỷ,
Rắc thêm trầm ngát xuống lư vàng.
Lung linh bạch lạp soi nhan sắc,
Mười ngón tay ngà nắn phím loan.

Líu cống xàng xang...buông nhạc điệu
Bổng, trầm, đêm vắng oán tương tư
Nước say lắng bóng bên hồ ngự,
Tùng ngẩn ngơ buồn bặt tiếng tơ.

Hồ xang cống xế hồ...đôi bóng
Vò võ phương trời đợi trẻ thơ.
"-Ngày bước chân ra con có tưởng
Là ngày vĩnh biệt chốn quê xưa!"

"- Dám bẩm Lệnh bà, trăng đã ngả
Vàng đương rụng xuống nẻo tây sang;
Quỳnh hoa thiêm thiếp say trường mộng
Đêm đã vơi canh, trống điểm tàn."

"- Thái giám khá lui vào nội điện,
Giờ này trầm ngát toả nghiêm cung;
Để ta với bóng trăng tàn lạnh
Nẩy tiếng tơ đồng phai nhớ nhung!"

Xang xế líu hồ...rơi oán hận,
Buông, cầm, bắt, lỏng...tiếng bơ vơ...
Mắt buồn theo bóng trăng cô tịch
-Mộng cũ quân vương nỡ hững hờ!

Đèn lồng rực rỡ đường Thiên tử,
Kiệu ngọc uy nghiêm dáng Cửu trùng
Dưới bóng trăng ngà, buồn, tiếc mộng
Việt Châu phảng phất nét hoa dung.

"- Trăng ơi! Lòng thiếp như gương nước
Theo mộng tần phi đến chốn này.
Cùng xế xang hồ... ôi, oán hận,
Tháng ngày giam hãm mãi nơi đây!"

Liu liu cộng... Trướng đào buông rủ
"- Nấp bóng xuân huyên giữa phủ đường,
Rồi một đêm ngà say luyến mộng...
Vô tình chi mấy, hỡi quân vương!"

"- Đâu đây như có người oan khổ ?
Trong tiếng tỳ bà lẫn tiếng than.
Trẫm thấy dường như trăng lạnh lạnh,
Tơ sầu kể lể chuyện hồng nhan!"

"- Cuối xin lượng thánh khoan dung đã:
Ở cuối trường thành vẳng tiếng tơ,
Gần một năm nay thường vọng lại
Những lời thương nhớ, ý bơ vơ."

Hán vương rẽ lối trăng đưa bước
Lấp lánh hoa cài vạn mảnh sao.
"- Kià Giáng Tiên Nương! Hay Diễm ảo?"
Ôm đàn rơi lệ...khói trầm cao.

Điện ngọc bâng khuâng son phấn thắm
Hoa đèn bừng tỏ mặt quân vương.
Đêm nay trướng gấm màn the rủ
Có tiếng hoa nồng hỏi ý hương:

"- Sáu cung từ buổi vàng son ấy,
Phấn đại đâu ngờ gặp Thánh quân...
Thiên tử say nhìn người quốc sắc
Kiệu vàng ta chậm đón giai nhân."

Thu về - Ngân Giang

Thu về
Ngân Giang

Hoa cúc gầy trôi, non vàng xa khơi.
Nắng hạ chóng tàn, hồ cũ muôn hương đã nhớ;
Tin thu đưa lại, ngô đồng một lá vừa rơi.
Rặng liễu bên đường, cái gió sang mùa heo hút;
Dòng sông trước cửa, trận mưa đổi tiết đầy vơi.
Sương thu lạnh áo, mây thu ngang trời.
Chốn đài trang bối rối ruột tằm, trăng thu muôn mảnh;
Ngoài quan ải xông pha vó ngựa, sầu thu đôi bờ.
Ai nhớ mỹ nhân xa, đâu một phương trời?
Ai nhớ cố nhân xa, chừng mấy ngàn khơi?
Ngọn cờ ai phấp phới?
Bóng thuyền ai chơi vơi?
Một kiếp giai nhân, sầu thu mấy độ?
Nghìn năm danh sĩ, cảm thu bao người?
Những gặp nhau bên dải Ngân Hà, duyên thượng giới;
Rồi biệt nhau ngang cầu Ô Thước, lại trần gian.
Bến Tầm Dương trăng nước một con thuyền, thương tình ca nữ;
Thềm Nguyệt điện xiêm y bao người múa, tiếc mộng quân vương.
Sông Xích Bích, sóng Tiền Đường.
Hoa hương mấy chuyến lạc loài, ngọn triều gieo ngọc;
Danh sĩ hai lần cảm hứng, chén rượu pha sương.
Lời đâu cẩm tú? Khúc đâu đoạn trường?
Trăm năm sử sách. Nghìn thu phấn hương...

Phú Âu Dương ngâm xong mấy vận, thơ Thiếu Lăng viết trọn tám chương.
Lau lách đìu hiu, thu hứng cao dâng với khói;
Trời mây bàng bạc, thu thanh đồng vọng trong sương.
Gió đến ngại ngùng bên lữ quán, người về lững thững dưới tà dương.

Lại nữa:
Lợi danh vướng mắt, về thôi, vườn nở hoa vàng;
Thơ rượu qua ngày, say đấy, hương bay lối trúc.
Chớm quạnh hơi thu, hồ rơi tiếng móc.
Người quốc sĩ canh gà đợi sáng, lưỡi thép mài trăng;
Khách cung nhân vườn ngự chờ vua, hàng mi rơi ngọc.
Gấp hải hồ, ngọn gió vừa lên!
Vội kim chỉ, tin sương đã giục.
Thôn cũ thanh bình, trời xa ngang dọc.
Còn mãi kiếm cung, dám buồn tơ tóc.

Mây thu lạnh dòng nước Cấm Khê, bừng dòng chính khí;
Khói thu mờ đáy hồ Lãng Bạc, ngát dòng hương liên.
Đền nghĩa chị, rời thềm khuê các;
Trả thù chồng, thẳng đất Long Biên.
Chém tướng giặc, đuổi quân về ải Bắc;
Mặc áo tang, rơi lệ ngự ngai vàng.
Rồi ba thu, cờ anh thư phấp phới đất Mê Linh cỏ cây hoan lạc;
Để một sớm gươm danh tướng ngang trời Giao Chỉ, non nước oan khiên.
Trùng trùng sông nước;
U uất thuyền quyên.
Đã mấy thu rồi, trăng ngời tiết liệt;
Còn bao nữa, sóng toả linh thiêng!

Trời Chiêm quốc bay hoa một cánh, hương gió còn vương;
Thôn Trữ La giũ lụa đôi chiều, ngựa xuôi ước.

Thế mà:
Mắt phượng mày ngài, giang sơn tổ quốc.
Cầu chiết liễu bâng khuâng bóng Việt, khu đình lận đận trời Ngô.
Kiệu ngọc đã xa, quan ải sầu lên tiếng điệu lòng còn vướng, sông hồ tình gửi hơi thu.
Mờ kinh cũ, lòng già khắc khoải;
Thẳm xứ xa, phận trẻ bơ vơ.

Trận gió vấn danh, mấy dặm Ô Ly sính lễ;
Con thuyền khứ quốc, một trời Nam Việt tiễn đưa.

Nhìn nhau thổn thức, xa nhau ngẩn ngơ.

Cánh chim thăm thẳm, bóng thuyền mịt mờ.
Người đi: tiếng chuông thu mộ;
Kẻ về: trận gió thu sơ...

Đang mùa lá rụng, gây trầm lên, nhớ lại chuyện xưa;
Giữa lúc mưa bay, đặt bút xuống thương người ngày trước.
Khói trầm mỏng manh, nét thơ lả lướt.
Nơi thư viện đâu chiều hoa gấm, trăng sáng đôi lòng;
Chốn đài gương bạn với cổ nhân, sầu chung một cuộc.
Gửi vào thơ mấy điệu tâm tư, phổ vào gió chút tình non nước.
Thu năm trước vòng ngọc tay ngà khít hẳn;
Thu năm nay áo thêu vóc liễu chùng hơn.
Trăng soi bóng lẻ, bút giãi lòng đơn.
Ngẫm chiều thân thế, tưởng đến nguồn cơn...
Nghìn xưa ai có như ta, gió thu thấy lạnh?
Nghìn sau những ai đó nhỉ, trăng thu có buồn?...

Hướng Dương thu Giáp Thân
1944

Thân gửi Tú Mỡ - Ngân Giang

Thân gửi Tú Mỡ
Ngân Giang

Cái nợ văn chương khéo ỡm ờ
Nợ gì mà lại nợ bằng thơ
Hội non sông có vui nhiều đấy
Chuyện áo cơm còn não lắm cơ
Múa bút ngỡ nên hàng vạn chữ
Chạy ăn chẳng biết đến bao giờ
"Tay tiên một vẩy", đàn muôn điệu
Tiền hết, ai ngồi nắn phím tơ.

Về đây - Ngân Giang

Về đây
Ngân Giang

Em khóc mà say một dáng quen
Trong ngàn chiến sĩ có chồng em:
Rừng chiều mở rộng biên khu ấy
Lúc súng ngừng tay, mộng rất hiền…

Về đây, chiều lại qua chiều,
Rừng lau, bãi sậy đã nhiều nhớ thương!
Đâu rồi cồn lạnh biên cương?
Tiếng cồng vọng giữa Bình Dương mịt mờ…
Ải quan mây trắng lơ thơ,
Đôi bờ xa, bởi ngọn cờ phân tranh!
Đặt gươm, ném bút chưa đành,
Vó câu dừng lại kinh thành chiều nay.
Quán đường nửa chén mà say,
Sầu nghiêng thiên hạ, hận đầy non sông.

Thu tửu - Ngân Giang

Thu tửu
Ngân Giang

Đưa nhau ngừng ngập dưới ly đình
Những đoạn thơ say khóc viễn tình,
Hãy nhận cho nhau muôn vạn ý
Bốn trời cát bụi, mộng trường chinh.

Gió sao mà lạnh,
         bóng hoa gầy còn nhớ lối Thiên Thai
Nàng đã về đây,
         đường trăng cũ hãy say tình viễn xứ
Mùa thu ơi, ai gợi sầu thứ lữ?
Nẻo hoàng thành châu ngọc dựng biên cương.
Hỡi cố nhân lại đây ta dâng rượu
Mặc ngựa hồ cho gã nhớ ngàn phương!
Uống, uống đi, những mảnh trăng niên thiếu
Cho say, say, vút gió lại lên đường.
Này thù!
Này bạn!
Ồ kiếm!
Ồ thơ!
Rượu ngon rơi ngả sông hồ,
Cố nhân uống nữa! Ơ hờ... say đâu!
Đoàn lữ nhạc hãy cùng ta hợp tấu
Khúc tương phùng để tặng kẻ đường xa.
Ồ, không say!
Mơ kinh thành Phật Thệ, ánh cung ngà;
Vì lũ mình là những kẻ tài hoa
Hài Hán dạo trên vườn đàn muôn điệu.
Không say đâu.
Ta không say! Ai hiểu?
Đấy xa trường gió thét lộng gươm đao,
Để nhào rơi xương máu, giữa chiêm bao.
Và ta ngã... Cố nhân! Kìa, cũng ngã?
Ta say đâu? Các anh sao mà đã
Vai rung rung lạnh lẽo tiếng ma cười...
Ai múa gươm trên một lối hoa rơi?
Phải các anh băng mình ra trận địa?
Chân không võ hài,
Vai không giáp trụ.
Mà trán lồng hồ bể dáng hiên ngang,
Mắt căm hờn loé rộn những hào quang!
Rồi ngựa hí.
Rồi quân say.
Rồi đất chuyển.
Rồi máu hồng lần nữa xuống Hàn giang...
Cười đi, vỡ ngọc rơi vàng,
Giậu thưa ngấp nghé, phải chàng văn nhân?
Đêm trước mưa giá ngắt nấm thu phần
Hoa cúc nở, rượu ngon ai một hội?
Lá vẫn rụng!
Quán đường nghe gió nổi,
Gái tha hương, vai nặng ý phong trần!
Ai chờ đợi nơi sông Tần, bến Sở,
Ta chau mày khi lỡ hẹn Giang Châu!
Cuối thu rồi, mảnh quạt gửi chi nhau?
Lối trăng rụng, hài thêu nghe bỡ ngỡ...
Say, say, say!
Quanh ta muôn nẻo gió?
Hay khúc cầm thân thế vọng thiên thâu?
Bến Ô Giang sóng nước cuốn về đâu?
Phía Thạch Động nhịp tiêu buồn réo rắt.
Nơi suối trắng, chốn ngàn xanh hiu hắt
Kẻ mài gươm một tối ngắm sao trời.
Ôi quốc hờn chủng tộc lệ đầy vơi
Hát rằng: máu đổ nhiểu rồi
Ta yêu ngọn cỏ, rặng đồi của ta;
Lúa vàng cửa ải xót xa
Người dân còn ngã? Thép? À còn đây!
Yêu Ly hỡi! Chàng không say nhạc tấu
Của Ngô Triều, nơi gấm lụa vàng son;
Chàng đã về, về mãi với hoàng hôn...
Này cố nhân! Ngự viên nghe thổn thức
Phải phi tần đêm lạnh oán quân vương?
Xuống thuyền, ngoảnh lại Liêu Dương
Một trời lá rụng, hai hàng lệ sa...
Vào thu ta nhớ nàng Tây Tử
Giũ lụa chiều chiều bến Trữ La
Đêm ấy trăng lên vời vợi sáng
Đường Minh Hoàng thơ thẩn ngắm Thường Nga
Bâng khuâng khoé mắt
Hờ hững tay ngà,
Cung Hồ dìu dặt.
Chiêu Quân buồn nhớ lúc bước chân ra!
Tầm Dương bến cũ trong lau lách
Nửa mái thuyền bồng mấy nhịp ca.
Người xuống ngựa... nhìn đôi khoé hạnh,
Kẻ ôm đàn... che nửa mày hoa.
Lệ rơi hoà tiệc ngọc
Sầu phổ khúc Tỳ Bà!
Một lưỡi gươm thần quên Dịch Thuỷ
Ngàn sau mãi mãi nhớ Kinh Kha.
Mười năm áo vải tình thiên hạ
Ai xót triều Lê khóc nước nhà?
Trăng xuống dòng thu trời Xích Bích
Đò ơi!Đâu bóng gã Đông Pha?
Huyền Trân đêm vắng sầu ly quốc
Năm xứ Hời nghe lá rụng sương sa!
Má phấn sinh nhằm ngày loạn lạc
Tuổi xanh chưa trắng nợ can qua...
Say!
   Say!
       Say!
Ta say tình vạn thuở
Bóng ai gần,
       ly rượu ánh trăng tan.

Sau phút biệt ly - Ngân Giang

Sau phút biệt ly
Ngân Giang

Trời ở đâu, mà nước ở đâu ?
Mây bay tám hướng lạnh chân cầu.
Tôi đi, đi mãi tìm trăng rụng,
Loáng thoáng hoa rừng vướng vó câu.
Nhà ở đây, và tôi ở đây,
Nửa khung cửa nhỏ, cánh thơ đầy.
Từng chiều nhẹ nhẹ vương theo gió
Có cả trăng về với bóng mây.
Thôi nhé!Người đi cứ việc đi,
Nhìn nhau lần chót nữa mà chi?
Có hồn nghệ sĩ lang thang đấy
Tiếng hát vang đường khóc biệt ly.
Tôi mơ hoa đăng đêm Giang Châu
Bốn mắt ngời sao…Họ hiểu nhau.
Họ hiểu nhau rồi, sau buổi ấy
Đôi lòng cùng nặng trĩu thương đau.
Bờ suối kìa ai soi võ vàng,
Nét gầy hằn rõ vẻ hiên ngang.
Tôi về khép kín dư âm lại
Cho đọng tơ lòng những tiếng vang.
Đấy một người đi tìm một người.
Sa trường ghê lạnh máu tanh hôi,
Sa trường có cả vầng trăng đẹp
Tôi nhớ đêm nào giọt lệ rơi…
Có tiếng chân người bước ở đâu,
Mênh mang cồn vắng trắng ngang đầu.
Sang Tần buổi ấy chia cành liễu
Sông Dịch trầm trầm nhạc nhớ nhau.
Kìa đôi chim én đã bay về
Mà cánh chim bằng vẫn cứ đi.
Lá rụng, cành rơi cành thấp thoáng,
Trăng vàng gầy gõ tiếng tử quy.
Thôi, không nhạc nữa, không thơ nữa,
Không khóc, mà không một tiếng cười.
Tôi nhất định không, không tất cả
Khi người ấy vẫn ở xa xôi…