Truyện ngắn dịch
       
Thơ
       
Thơ dịch Truyện ngắn khuyết danh Truyện ngắn Truyện dịch cực ngắn
       
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pushkin. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pushkin. Hiển thị tất cả bài đăng
27/2/12

Con đường mùa đông - Pushkin

Con đường mùa đông
Aleksandr Sergeyevich Pushkin
Thúy Toàn dịch
Xuyên những hàng sương gợn sóng
Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,
Buồn rải ánh vàng lai láng
Lên cánh đồng buồn giăng xa.

Trên đường mùa đông vắng vẻ
Cỗ xe tam mã băng đi
Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ
Đều đều khắc khoải lòng quê.

Bài ca của người xà ích
Có gì phảng phất thân yêu:
Như niềm vui mừng khôn xiết,
Như nỗi buồn nặng đìu hiu.

Không một mái lều, ánh lửa…
Tuyết trắng và rừng bao la…
Chỉ những cột dài cây số
Bên đường sừng sững chào ta.

Ôi buồn đau, ôi cô lẻ…
Trở về với em ngày mai
Nina, bên lò lửa đỏ
Ngắm em, ngắm mãi không thôi.

Kim đồng hồ kêu tích tắc
Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,
Và xua lũ người tẻ ngắt
Để ta bên nhau trong đêm.

Sầu lắm, Nina, đường xa vắng,
Ngủ quên bác xà ích lặng im
Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,
Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.
            1826
13/2/12

Gửi ... - Pushkin


Gửi ...
            Aleksandr Sergeyevich Pushkin
           
Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu:
Trước mắt anh em bỗng hiện lên,
Như hư ảnh mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.
                        ***
Giữa ray rứt sầu đau tuyệt vọng
Giữa ồn ào xáo động buồn lo
Tiếng em nói bên tai anh văng vẳng
Bóng dáng em anh gặp lại trong mơ.
                        ***
Tháng ngày qua những cơn gió bụi,
Đã xua tan mộng đẹp tuổi thơ,
Lãng quên rồi giọng em hiền dịu,
Nhoà tan rồi bóng dáng nguy nga.
                        ***
Giữa cô quạnh âm u tù hãm
Dòng đời trôi quằn quại hắt hiu,
Chẳng tiên thần, chẳng nguồn cảm xúc,
chẳng đời, chẳng lệ, chẳng tình yêu.
                        ***
Cả hồn anh bỗng bừng tỉnh giấc:
Trước mắt anh em lại hiện lên,
Như hư ảnh mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.
                        ***
Trái tim lại rộn ràng náo nức,
Vì trái tim sống dậy đủ điều:
Cả tiên thần, cả nguồn xảm xúc,
Cả đời, cả lệ, cả tình yêu.
                                                1825
                                                                Thúy Toàn dịch

Gửi Chaadaev - Pushkin


Gửi Chaadaev
            Aleksandr Sergeyevich Pushkin
           
Sự bịp bợm của tình, mơ, danh vọng
Mơn trớn ta chẳng được bao lâu
Những trò vui ngày thơ thoáng bóng,
Như mộng đêm, như sương sớm tan mau.

Nhưng hoài bão trong ta còn cháy rực,
Cả hồn ta náo nức chờ mong
Nóng lòng nghe tiếng gọi của núi sông
Sống quằn quại dưới chính quyền hung bạo.

Trong hy vọng giày vò ta trông ngóng
Những phút giây giải phóng thiêng liêng,
Như chàng trai si tình trẻ tuổi
Đợi phút giây hò hẹn trung thành.

Khi trong ta lửa tự do rực cháy,
Khi tim ta còn sống cho thanh danh.
Người bạn hỡi, hiến dâng cho Tổ quốc
Những ngọn triều kỳ diệu của lòng anh!

Hỡi đồng chí hãy vững lòng tin tưởng:
Sao hạnh phúc nguy nga rồi hiện sáng,
Cả nước Nga sẽ bừng tỉnh cơn mê,
Ngày mai đây hậu thế viết tên ta
Trên đống vụn của chính quyền độc đoán.

                                                                Thúy Toàn dịch

Chú thích: Chaadaev: sĩ quan quân đội, nhà văn, triết gia, quyết liệt chống đối chế độ chuyên chế Nga hoàng.

Một chút tên tôi đối với nàng - Pushkin


Một chút tên tôi đối với nàng
                        Aleksandr Sergeyevich Pushkin

Một chút tên tôi đối với nàng
Sẽ chìm như tiếng sóng buồn tan
Âm thầm mòn mỏi bên bờ vắng,
Như tiếng đêm thâu lạc giữa ngàn.

Ngày nào đó trên mặt trang kỷ niệm
Nó chỉ còn là dấu vết không hồn
Giống như hình phác trên mộ chí
Nét ngoằn ngoèo một thứ tiếng xa xăm.

Tên cũ từ lâu bị lãng quên
Chẳng còn gợi lại được cho em
Tình xưa êm ái và trong trắng
Trước mối tình ai đang dấy lên.

Nhưng nếu gặp ngày buồn rầu đau đớn
Em thầm thì hãy gọi tên lên
Và hãy tin: còn đây một kỷ niệm
Em vẫn còn sống giữa một trái tim.

                                                1830

Tôi Yêu Em - Pushkin


Tôi Yêu Em
                        Aleksandr Sergeyevich Pushkin

Tôi yêu em: đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai;
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa,
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài.

Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm,
Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em.
 
                                                                Thúy Toàn dịch

Bông Hoa Nhỏ - Pushkin


Bông Hoa Nhỏ
            Aleksandr Sergeyevich Pushkin

Tôi chợt thấy bông hoa trong trang sách
Bị bỏ quên khô héo hết mùi thơm
Bỗng tất cả tâm hồn tôi náo nức
Một ước mơ mộng tưởng lạ thường

Nó ở đâu, bao giờ, xuân nào nhỉ?
Và bông hoa nở có lâu không?
Bị ai hái, bàn tay quen hay lạ?
Và để vào đây có ý gì chăng?

Để kỷ niệm cuộc hẹn hò đằm thắm
Hay biệt ly chia sẻ đau thương,
Hay trong rừng, giữa đồng vắng lặng
Một mình đi dạo bước vấn vương?

Và chàng còn, và nàng còn sống
Và bây giờ lưu lạc đâu xa?
Hay cũng như hoa ai quên lãng
Họ đã tàn, đã héo, đã phôi pha?

                                                1828
                                                Thúy Toàn dịch

Bông Hoa Nhỏ
            Aleksandr Sergeyevich Pushkin


Bông hoa khô héo, không mùi,
Tôi thấy nó bị bỏ quên trong sách;
Tâm hồn tôi thì thầm lời mách
Về một giấc mơ kỳ lạ xa xôi:

Mùa xuân nào, hoa đã nở thắm tươi?
Được bao lâu, hương sắc của một thời?
Giờ úa tàn bởi tay quen hay lạ
Cớ gì hoa nằm tơi tả nơi đây?

Để nhớ về một cuộc gặp ngất ngây,
Hay đánh dấu buổi chia ly, tử biệt,
Cũng có thể đơn lẻ mình hoa biết
Giữa lặng thầm trên đồng rộng, rừng sâu?

Chàng với nàng giờ còn sống nơi đâu?
Tổ ấm nhỏ ở một nơi nào đó?
Hay cũng như bông hoa của họ
Đã héo tàn, không còn nữa mùi thơm?

(Dịch thơ lục bát)

Bông hoa khô héo không mùi
   Cớ chi vương vất, ngậm ngùi nơi đây?
Lãng quên trong sách bao ngày
   Tâm hồn tôi bỗng lắt lay nỗi sầu.
Mùa xuân nào, được bao lâu?
   Ơi bông hoa của sắc màu yêu thương?
Bây giờ tàn úa, khiêm nhường
   Bởi tay ai đã bất thường lãng quên?
Kỷ niệm cuộc gặp êm đềm,
   Hay là ly biệt, người quên mất người,
Có khi chỉ một hoa thôi
   Cứ thầm lặng giữa đất trời rộng sâu?
Chàng, nàng giờ sống nơi đâu?
   Trong xóm nhỏ bên chiếc cầu ái ân?
Hay là tình cũng phai dần,
   Như bông hoa, chẳng một lần đoái trông?

(Thu Hà dịch) - (www.svetahn.com)