Truyện ngắn dịch
       
Thơ
       
Thơ dịch Truyện ngắn khuyết danh Truyện ngắn Truyện dịch cực ngắn
       
Hiển thị các bài đăng có nhãn Uông Tăng Kỳ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Uông Tăng Kỳ. Hiển thị tất cả bài đăng
7/3/12

Nhìn trộm đàn bà tắm - Uông Tăng Kỳ

Nhìn trộm đàn bà tắm
Uông Tăng Kỳ
Nguyễn Hải Hoành dịch

Minh là nhạc công biểu diễn kèn cla-ri-net. Hồi còn học ở trường Trung học thuộc Học viện Âm nhạc, cậu được cô giáo Phương quý mến, khen là thông minh, giàu cảm xúc âm nhạc, phong cách biểu diễn nhiều tình cảm. Cô Phương cho rằng trong số các học sinh mấy lớp cô từng dạy, chỉ có Minh là đạt được trình độ độc tấu cla-ri-net. Âm nhạc cần có tài năng mà!
Sau khi tốt nghiệp trung học âm nhạc, Minh được phân công về “Đoàn văn nghệ mẫu” 1 ... Vì cla-ri-net chỉ là thứ nhạc cụ trang sức thêm cho bốn thứ nhạc cụ chính của dàn nhạc đoàn này, cho nên mỗi tối biểu diễn, Minh chỉ thổi kèn trong một vài đoạn nhạc mà thôi. Do đó cậu khá rảnh rỗi, thường hay đọc tiểu thuyết những cuốn đại loại như “Đỏ và Đen” và các tác phẩm của D. H. Lawrence.
            Minh người cao, mảnh khảnh, tóc xoăn, tính ít nói, không thích tham gia những câu chuyện tiếu lâm tục tĩu vô vị mà các diễn viên và cán bộ trong đoàn thường tán gẫu lúc rảnh rỗi. Mọi người không ưa Minh, cho là cậu kiêu căng. Minh thấy rất cô đơn.
Trần toà nhà Câu lạc bộ nơi đoàn văn nghệ thường tập nhạc chứa đầy những hòm các tông và trăm thứ lặt vặt, trên đó có một khoảng trống từ đấy có thể nhìn xuống nhà tắm nữ ở dưới. Không hiểu tại sao Minh lại mò ra được chỗ này. Và thế là cậu thường trèo lên đấy để nhìn trộm phụ nữ tắm. Sau vài lần, việc đó bị tay thợ điện và tay soát vé của Câu lạc bộ phát hiện, vì họ còn lạ gì chỗ này. Hai người tóm cổ Minh, lôi xuống sàn tập và đánh cậu.
Một nhóm diễn viên võ thuật trong đoàn văn nghệ đi qua thấy thế hỏi :
“Sao lại đánh nó thế ?”
“Nó nhìn trộm các đồng chí nữ tắm !”
“Nhìn trộm các đồng chí phụ nữ đang tắm hả ? Nện cho nó một trận !”
Thế là bảy, tám người xúm lại đánh Minh.
May sao lúc đó cô giáo Phương cũng đi qua chỗ ấy. Cô nhìn thấy cảnh ẩu đả và nghe thấy họ nói gì.
Hồi ấy Phương vừa làm nhiệm vụ biểu diễn cla-ri-net trong đoàn văn nghệ vừa kiêm nhiệm dạy môn nhạc cụ này tại trường Trung học Âm nhạc. Có lúc cô đến Câu lạc bộ tập biểu diễn, có lúc đến các đoàn văn nghệ khác hướng dẫn tập cla-ri-net cho các học trò cũ của mình; vì thế thường hay qua lại Câu lạc bộ này. Phương đi đứng đàng hoàng, cử chỉ đoan trang, dáng vẻ đầy phong độ. Các diễn viên và cán bộ nhân viên câu lạc bộ này đều biết cô.
Tại sao họ lại đánh Minh nhỉ ? Thật khó hiểu.
Phải chăng họ cho là hành vi của Minh vô đạo đức ?
Nhưng bọn người ấy đâu có để tâm gì đến quan niệm đạo đức kia chứ.
Chắc họ cảm thấy mình bị xúc phạm, thậm chí bị xỉ nhục, vì vợ và con gái họ thường hay đến đây tắm.
Hay là chỉ vì họ ghét Minh, ghét cay ghét đắng cái tính kiêu căng của cậu ta, cái thói cô độc xa lánh mọi người, tự cho mình có văn hoá, có tu dưỡng. Trong đầu óc họ tiềm ẩn một tâm lý tự ti nặng, vì họ cũng biết mình chỉ là những kẻ dung tục, vô học, không có tài nghệ, bị người khác xem thường. Bọn họ đánh Minh là để trả thù, trả thù âm nhạc, trả thù nghệ thuật.
Cô giáo Phương bước lại, rất bình tĩnh nói :
“Các anh không được đánh cậu ấy !”
Giọng nói bình thản của cô thế mà có sức nặng. Thái độ bình tĩnh và phong cách đoan trang của Phương khiến cho bọn người tàn nhẫn kia dừng tay, tức tối bỏ đi.
Cô dẫn Minh về nhà mình.
Phương sống độc thân chưa lấy chồng, tuy có hai lần yêu nhưng đều không thành công. Trường Nhạc phân cho cô một phòng ở ký túc xá ngay gần Câu lạc bộ.
“Thế nào, bị đánh có đau không ? Có chỗ nào bị thương không ?”
“Thưa cô không sao ạ.”
Phương xem bả vai của Minh và lấy dầu cù là thoa lên chỗ bị đánh, rồi rót cho cậu một cốc rượu Mac-ti-ni.
“Tại sao họ lại đánh em ?”
Minh không trả lời.
“Tại sao em lại trèo lên chỗ ấy để nhìn trộm đàn bà tắm ?”
Minh vẫn im lặng.
“Có nhìn thấy cái gì hay hay trên người họ không ?”
Minh lắc đầu.
“Trên người họ có âm nhạc không ?”
Minh cả quyết : “Không ạ !”
“Em muốn ngắm đàn bà hả, thế thì ngắm cô đây này. Cô cho em ngắm đấy.”
Phương ưỡn bộ ngực nở nang trẻ trung của mình. Đôi chân dài, gót chân thon thon. Cặp đùi tuyệt đẹp.
Trước nay Minh vẫn thích ngắm chân của cô giáo Phương, nhất là vào mùa hè, khi cô đi dép lê, chân để trần không đi tất.
Phương cũng cảm thấy Minh thích ngắm đôi chân của cô.
Cô cầm tay Minh đặt lên ngực mình.
Minh hoa cả mắt, người run rẩy.
Cuối cùng, cô giáo Phương đã làm cho cậu dần dần bình tĩnh trở lại.
(Tiếng nhạc vang lên. Một bản dạ khúc của Sô-panh, âm thanh trầm và chậm, êm ái như trong giấc mơ ......)                   

Cái đuôi - Uông Tăng Kỳ

Cái đuôi
Uông Tăng Kỳ
Vũ Công Hoan dịch

            Cố vấn nhân sự lão Hoàng là một người rất có ý tứ. Trong nhà máy vốn không có chức vụ lạ lùng “cố vấn nhân sự”. Chỉ có điều bởi đã từng làm công tác nhân sự lâu năm, trong bụng ông có một bộ hồ sơ sống, hai năm qua tuổi đã cao, sức khoẻ cũng giảm hẳn, thường đau lưng buồn chân, huyết áp hơi cao, ông tự xin làm cố vấn, những chuyện ông quan tâm cũng phần nhiều là các vấn đề về mặt nhân sự. Do đó mọi người gọi ông là cố vấn nhân sự. Đây vốn là một biệt hiệu, nhưng nghe ra lại giống một chức danh chính thức. Những cuộc họp có liên quan đến công tác nhân sự, chỉ cần đến được là ông đều đến, đến rồi có lúc cũng phát biểu, có lúc chỉ ngồi nghe. Ý kiến của ông có người thích nghe, có người không thích. Ông đọc linh tinh rất nhiều loại sách, thích kể chuyện, trong cuộc họp hết sức nghiêm túc, có lúc ông cũng kể chuyện, dưới đây là một trong những câu chuyện ông đã kể.
            Trong nhà máy chuẩn bị đề bạt kỹ sư họ Lâm lên Tổng công trình sư. Trong giới lãnh đạo có ý kiến bất đồng, người thì tán thành, kẻ thì phản đối, đã họp nhiều cuộc, mà chưa đi tới quyết định. Ý kiến tán thành khỏi cần nói, ý kiến phản đối, quy nạp lại có mấy điểm như sau:
1.Ông Lâm xuất thân trong một gia đình tư bản không tốt.
2.Quan hệ xã hội phức tạp, có quan hệ với nước ngoài, anh họ vẫn đang ở Đài Loan.
3.Lúc chống hái hữu có những lời nói của phái hữu.
4.Quan hệ quần chúng không tốt lắm, nói năng có lúc gay gắt quá.
            Người phản đối mạnh mẽ nhất trong số đó là trưởng phòng nhân sự họ Đổng. Ông Đổng hay xúc động, lại không nêu ra được lý do gì, lần nào họp cũng đỏ mặt tía tai lên bảo: “Phần tử trí thức! Hư! Phần tử trí thức”. Giở đi giở lại, chỉ có mỗi một câu ấy.
            Cố vấn nhân sự dự mấy cuộc họp, không tỏ thái độ. Bí thư đảng uỷ nhắc:
            - Lão Hoàng, bác cũng nói một hai câu đi chứ!
            Lão Hoàng chậm rãi nói:
            - Tôi xin kể một câu chuyện: Ngày xửa ngày xưa, có một người tên là Ngải Tử. Ngải Tử có lần đi thuyền, thuyền đậu ở bờ sông. Vào quãng nửa đêm, Ngải Tử nghe ở dưới đáy sông có tiếng khóc. Lắng tai nghe kỹ, thì đó là một bầy thủy tộc đang khóc. Ngải Tử hỏi: “Chúng bây khóc gì vậy?”. Bầy thuỷ tộc đáp:” Long Vương có lệnh, trong các loài vật sống dưới nước, phàm những con nào có đuôi, đều phải giết hết, chúng con đều có đuôi, cho nên khóc ở đây thưa ông!”
            Ngải Tử nghe vậy đã tỏ vẻ đồng tình sâu sắc. Ngải Tử nhìn kỹ thấy một con nhái cũng đang khóc, Ngải Tử rất lấy làm lạ, hỏi con nhái:” Mi làm gì có đuôi mà phải khóc?”
            Con nhái đáp:” Thưa ông, con sợ Long Vương truy hỏi đến chuyện lúc con còn là nòng nọc!”.
Theo “ Kinh điển truyện ngắn cực ngắn”