Truyện ngắn dịch
       
Thơ
       
Thơ dịch Truyện ngắn khuyết danh Truyện ngắn Truyện dịch cực ngắn
       
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ Dzếnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ Dzếnh. Hiển thị tất cả bài đăng
25/2/12

Bài hát ru em - Hồ Dzếnh

Bài hát ru em
                                                                         Hồ Dzếnh

Ngủ đi, em bé anh yêu,
Phòng em gió sáng dặt dìu tiếng hoa.
Thu về, mùa đã nghe xa...
Hoàng hôn nhân thế phai nhòa nhớ thương.
Riêng em tóc biếc, môi hường
Vui say bên nỗi đoạn trường là anh.
Chiều đồi: cây tạ hồn xanh,
Sương the lảng đảng, hoa cành tả tơi.

Em vui, xuân sắc riêng trời,
Hồn say giấc bướm, miệng cười vẻ hoa.
Em ơi, chiều thế đương nhòa,
Môi khô khôn níu, tên đà nhạt tên.

Bao nhiêu nguyền cũ đương quên,
Bao nhiều tình cũ đương rền rĩ than.
Tiếng sầu mất giữa nhân gian,
Nàng đi xa lắm và nàng đã vui.

Lửa thiêng đem sấy lại đồi lạnh khô.
Gửi em, giấc mộng đầu mùa,
Hoa phai ghi dấu những giờ xót thương ;
Anh run, quỳ gối chân giường:
- Em ơi! Cực lạc, thiên đường là em!

Mái lều tranh - Hồ Dzếnh

Mái lều tranh
                                                    Hồ Dzếnh

Mẹ tôi sống lặng trong làng nhỏ,
Đâu biết thời gian đổi mới rồi;
Lòng vẫn đau buồn thiên vạn cổ,
Nào hay Non nước đã reo vui.
Bồ hôi cứ thấm từng thân áo,
Lưng mãi còng trên lớp bụi đời ;
Mẹ vẫn điềm nhiên trong dáng lão,
Vun trồng mấy luống bắp, khoai tươi.

Ngoài kia Niên thiếu ca Xuân mới,
Trong lũy tre xanh, đời vẫn buồn.
Ai biết để lòng yêu một buổi,
Bay về thăm viếng mái cô thôn?

Bao giờ cho sáng lều tranh nhỏ,
Mẹ Việt-nam mừng nước Việt Nam?
Hay vẫn đau buồn thiên vạn cổ,
Những người không biết ánh vinh quang?

Ta không muốn - Hồ Dzếnh

Ta không muốn
                                                                          Hồ Dzếnh

Ta không muốn nắn cung đàn
  Đêm xưa dạo dưới trăng vàng đợi Em.
Bền gì mấy thoáng hương duyên,
  Đẹp gì mấy sợi mây huyền gợi mơ.
Thơ dâng ngùn ngụt sắc Cờ,
  Máu tươi hoen ố những giờ ái ân.
Quen chân là khách dương trần,
  Trái tim đau xót bao lần vì yêu.
Bình minh về, ánh cao siêu
  Lên thay lửa Sống tiêu điều ngày xưa.
Ta cười thấy cháy duyên mơ,
  Hân hoan khi xé những tờ... rất thơm.
Ý thiêng choán hết linh hồn,
  Còn đâu gió nhớ cung buồn mà ca.
Lần đầu trước bóng Em xa,
  Không nghe run trái tim và... rất vui.

Cơn giận - Hồ Dzếnh

Cơn giận
                                                          Hồ Dzếnh

Có những cơn điên xé được đời,
Những cơn quản quại máu tanh hôi,
Mà hồn rít lại rồi căng thẳng,
Chờ nuốt không gian xuống khắp người.
Ôi! những bàn tay cấu lấy tay,
Và vò nát ngực, sóng lung lay
Nghìn muôn tia lửa ngầu trong mắt,
Rung cả thân mình, chuyển cả mây.

Rồi răng, rồi lợi, rồi tim huyết
Tất cả xó dồn... tất cả run....
Gió cát xông lên, mưa bão rít....
Hằng muôn con thác trút căm hờn!

Một phút điên cuồng phá thỏa thuê,
Cho sông đau khổ bớt tràn trề,
Ai hay hơi máu hồn khi tắt
Cả một trời thương lẳng lặng về.

Hối hận, cay, chua đứng sững bên,
Giọng cười mai mỉa buốt qua tim:
Tôi me, châm lửa cho nhà cháy,
Lửa giận nguôi rồi, than tối đen.

Say Thơ - Hồ Dzếnh

Say Thơ
Hồ Dzếnh

Ước gì chữ bật ra thơ,
  Vàng rung lên tiếng, ta sờ được yêu.
Đem mình choán hết cô liêu
  Mở toang âm hưởng ra chiều vu vơ.
Tai ngây ngất nhạc không bờ,
  Hồn điên ép nát mơ hồ giữa tay.
Cho cuồng tư tưởng cho say
  Đê mê nhân thế đã đầy ánh trăng.
Thơ thiêng thổn thức cung Hằng,
  Một trang suối chảy, muôn lằn sáng reo.
Chìm trong nhớ, chết trong yêu,
  Quên, quên hết cả nỗi nghèo tứ thi.
Cho hồn đau đến mê si,
  Trăng bay rớt sáng, lời đi bật lòa.
Ta càng víu được mơ hoa,
  Càng phai thế sự, cành xa nhân tình.

Về làm chi nữa - Hồ Dzếnh

Về làm chi nữa
                                                                         Hồ Dzếnh

Về làm chi nữa nơi đây,
  Xứ run rét mướt, cõi đầy bồng hoang.
Thành xưa: từng lớp điêu tàn,
  Đường xưa: di ảnh muôn vàn lá rơi.
Tiến lên: nắng ngụt chân trời,
  Trở về chi, nước non hời xác xơ!
Mắt say ánh máu pha cờ,
  Bước chân run giữa hai bờ Phế, Hưng.

Tiếng hờn vỡ xé không trung,
  Gươm thiêng đưa loáng một vùng nắng tươi.
Trông nhau không thẹn sống đời,
  Đối trăng không tủi những lời nước non.

Một trời lộng lẫy vàng son,
  Máu rơi đêm ấy, hoa còn buổi nay.
Mắt nhìn theo tiếng ca bay,
  Đất thơm nghe nở những ngày vào Xuân...

Rằm Tháng Giêng - Hồ Dzếnh

Rằm Tháng Giêng
                                                                Hồ Dzếnh

Ngày xưa, còn nhỏ, ngày xưa,
  Tôi đeo khánh bạc lên chùa dâng nhang.
Lòng vui quần áo xênh xang,
  Tay cầm hương nến, đỉnh vàng mới mua.
Chị tôi vào lễ trong chùa,
  Hai chàng trai trẻ khấn đùa hai bên :
"Lòng thành lễ vật đầu tiên,
  Cầu cho tiểu được ngoài giêng đắt chồng"
Chị tôi phụng phịu má hồng,
  Vùng vằng suýt nữa quên bồng cả tôi.
Tam quan ngoài mái chị ngồi.
  Chị nghe đoán thẻ chị cười luôn luôn :
"Quẻ thần thách mách mà khôn,
  Số nàng chồng đắt mà con cũng nhiều".
Chị tôi nay đã xế chiều,
  Chắc còn nhớ mãi những điều chị mơ.
Hằng năm tôi đi lễ chùa,
  Chuông vàng, khánh bạc ngày xưa vẫn còn.
Chỉ hơi thấy vắng trong hồn,
  Ít nhiều hương phấn khi còn ngây thơ.
Chân đi đếm tiếng chuông chùa,
  Tôi ngờ năm tháng ngày xưa trở về.
14/2/12

Ngập Ngừng - Hồ Dzếnh


Ngập Ngừng
                                          Hồ Dzếnh

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân,
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần...
Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế?

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Em tôi ơi! Tình nghĩa có gì đâu?
Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu?
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa.

Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa,
Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi,
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Tôi sẽ trách-cố nhiên! - nhưng
rất nhẹ
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về,
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề,
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.
Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,
Cho nghìn sau...lơ lửng...
với nghìn xưa...