Truyện ngắn dịch
       
Thơ
       
Thơ dịch Truyện ngắn khuyết danh Truyện ngắn Truyện dịch cực ngắn
       
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mark Twain. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mark Twain. Hiển thị tất cả bài đăng
6/4/12

Vận đỏ - Mark Twain

Vận đỏ
Mark Twain
Ngọc Châu dịch

            Đang trong buổi tiệc ở London nhằm vinh danh một trong vài ba cái tên lẫy lừng vang vẻ của ngạch quân sự Anh quốc trong giai đoạn hiện thời. Để tránh sự lầm lẫn đối với những danh xưng xuất hiện rất chi là luôn luôn gần đây, tôi không nêu tên tuổi và chức tước cụ thể mà chỉ gọi là ngài Huân tước Trung tướng Arthur Scoresby, V.C., K.C.B., vân vân và vân vân mà thôi.
            Những cái tên mới lừng danh và quyến rũ thiên hạ làm sao! Bữa tiệc nói về một người đàn ông bằng xương bằng thịt, một người mà tôi đã nghe nói đến hàng nghìn lần tính từ ba mươi năm trước đây, từ lúc tên của ông ta bỗng chốc phóng vót lên đỉnh trời qua trận chiến ở Crimean (1), và rồi cứ lẫy lừng mãi mãi.
            Thật là một kho lương, biển nước dư thừa nuôi dưỡng cho lòng khao khát chiêm ngưỡng của tôi vào con người Á Thánh ấy. Mọi giác quan đều mải miết để ghi nhận hình ảnh, tìm tòi nghiên cứu, vội vàng ghi ghi chép chép từ sự lặng thinh, vẻ dè dặt, sức nặng đáng trọng tỏa ra bởi nét nghiêm trang, cho tới thái độ trọng nể dân giã rất chân thành của quần chúng đối với nhân vật lớn lao.
            Mọi người tự dưng rơi vào tình trạng đánh mất mình một cách ngọt ngào trước sức nặng của người hùng thời đại. Hàng trăm cặp mắt sùng bái dán chặt vào thần tượng, thứ tình cảm sâu thăm thẳm, thực lòng tôn kính toát ra từ những bộ ngực và con tim đang hồi hộp, chảy thành dòng về phía nhân vật vĩ đại này.
            Có một vị mục sư ngồi phía trái là một người tôi quen từ lâu, giờ là mục sư nhưng trước đây đã tiêu mất nửa cuộc đời trong các trại lính và bãi chiến trường - là một Trợ giáo trong Trường Nhà Binh ở Woolwich. Đúng vào lúc tôi muốn cất tiếng bày tỏ tình cảm gì đó thì thấy mắt ông ta loáng lên thứ ánh sáng kì lạ, với vẻ giấu diếm kín đáo rồi nghiêng sang tôi thầm thì một cách tin cậy, cùng một cử chỉ ra dấu về phía nhân vật quan trọng của buổi tiệc "Nói riêng thôi nhá - vinh quang của nhân vật này chính là sự cố chó ngáp phải nhặng - kết quả của sự may mắn không ai tin nổi".
            Lời phán quyết làm tôi kinh ngạc đến mức tóc dựng lên ở gáy, cả khi người ta nói về Napoleon, Socrates hay Salomon (2) chắc tôi cũng không đến nỗi gần như bổ chửng ra như vậy.
            Ít ngày sau đó lời giải thích cho câu nhận xét lạ lùng trong buổi tiệc hôm ấy mới đến với tôi, dưới đây là những gì Đức Cha đã nói:
            "Khoảng bốn chục năm trước đây tôi vốn là một Trợ giáo trong Học viện Quân sự ở Woolwich. Tôi có mặt ở một đơn vị khi chú lính chì Scoresby đang phải qua kì sát hạch đầu tiên, tự dưng thấy thương cậu ta vì cả lớp học đều trả lời đúng và mạch lạc trong khi cu cậu chẳng hiểu mô tê răng rứa gì hết, cứ đực mặt như ngỗng ỉa.
            Rõ ràng cậu chàng này tốt nết và chân thật, dáng vẻ dễ mến nên tôi thấy mủi lòng với tình trạng hắn đứng cứng người như khúc gỗ, ấp úng đưa ra vài câu trả lời quá ư ngốc nghếch lẫn dốt nát. Lòng trắc ẩn bị đánh động nên tôi nghĩ bụng phải tìm cách giúp đỡ nếu không kì kiểm tra tới hắn sẽ bị quẳng đi như một miếng dẻ rách. Việc cũng đơn giản và vô hại, thôi thì đỡ cho hắn một tí.
            Khi gọi riêng ra một chỗ tôi phát hiện rằng hắn có biết một đôi chút về lịch sử danh tướng Xê-da (3), các chuyện khác thì đều mù tịt. Thế là bắt đầu một cuộc nhồi nhét khiến cậu chàng toát mồ hôi hột, vật vã như một tên nô lệ bị xích chân, nai lưng ra chèo thuyền trong roi vọt dưới tàu chiến.
            Tôi bắt hắn phải học thuộc lòng để trả lời một loạt câu hỏi, nhưng chỉ liên quan đến vị danh tướng La Mã cổ đại này, những câu hỏi tôi thừa biết phải trả lời ra sao theo kinh nghiệm của một Trợ giáo.
            Anh tin tôi đi, trong cuộc thi sau đó hắn trả lời vanh vách với những câu đã được nhồi sọ, giỏi hơn con vẹt nhiều lần và được khen, trong khi có những tay khác biết hàng ngàn thứ chuyện hơn hắn lại trượt oanh oách. Thằng cha gặp may một cách lạ lùng - trăm năm chưa chắc xảy ra hai lần như thế - vì không vớ thêm phải câu hỏi nào lọt ra ngoài phạm vi tôi đã cố nhồi vào trong sọ hắn.
            Chính tôi cũng phải sửng sốt. Vậy nhưng suốt đợt sát hạch vẫn cứ phải kèm sát cậu lính chì này, với một tình cảm giống như của bà mẹ đối với đứa con tật nguyền chẳng may sinh ra. Còn hắn thì liên tục thoát nạn như có được phép thần trong tay.
            Cuối cùng thì đến môn toán, môn học quái ác này chắc chắn sẽ lật tẩy và cho hắn tiêu tùng. Cũng muốn cho cái chết của hắn nhẹ nhàng được chừng nào hay chừng ấy nên tôi lại nhồi, lại gõ liên tục vào chiếc đầu đất, cố nhét chỉ một nhúm kiến thức toán mà các me-xừ giám khảo hay hỏi nhất, sau đó thì quăng hắn ra đối mặt với số phận.
            Này, quí nhân ơi, ngài có nghĩ kết quả sẽ ra sao? Tôi ngã ngửa ra khi thấy hắn được nhận giải nhất sau cuộc thi. Được cả thày lẫn trò tham dự đợt sát hạch tung hô đến nỗi cát bụi bay lên mù mịt!
            Có chết cha tôi không! Tôi nằm khượt ra đến một tuần, lương tâm cắn rứt nhoi nhói. Những gì tôi làm chỉ là vì lòng thương hại, tránh cho chú lính trẻ thật thà khỏi bị nhục nhã trong kì thì mà thôi. Có nằm mơ cũng không nghĩ rằng câu chuyện lại xảy ra như thế và lương tâm tôi bị cắn rứt, hệt như nhà bác học đã tạo ra quái nhân Frankenstein (4).
            Tôi đã khoác vào cái đầu gỗ một vinh quang chói ngời, khiến người ta có thể trao cho khúc củi ấy những cơ hội và nhiệm vụ lớn lao, rồi đây trách nhiệm mà hắn phải mang sẽ vụn vỡ ra cùng với chính hắn, thành các mẩu rác rưởi ngay trong dịp thi thố đầu tiên.
            Chiến tranh Crimean vừa nổ ra, tất nhiên đó là một cuộc choảng nhau thực sự. Tôi nghĩ ta đã không thể có được hòa bình, thôi thì cứ cho con lừa đó một cơ hội để nó có thể chết trong danh dự, trước khi sự thật được phát hiện.
            Tôi đợi một cơn địa chấn xảy ra, và nó xẩy ra thật. Chú lính chì mới đây, đã được phong hàm đại úy ở một trung đoàn đang hối hả ra trận!
            Thường chỉ những tay đàn ông trưởng thành và già dặn mới mon men leo được đến cấp quân hàm như thế. Ai dám đoán trước rằng một cấp hàm oách như vậy lại được khoác lên vai một anh lính tẩy ngu ngơ và non choẹt như hắn? Tôi hoàn toàn ủng hộ nếu như người ta phong chức thiếu úy, một sĩ quan cầm cờ chẳng hạn. Nhưng tới cấp đại úy thì xin thiên hạ nghĩ lại mà xem! Chuyện này thật khiến tôi bạc tóc.
            Quí nhân thử đoán xem sau đó một người vốn ưa yên tĩnh và nghỉ ngơi như tôi đã phải làm gì nào. Tự nhủ rằng mình có trách nhiệm về việc đã xảy ra, vậy thì cần phải đi cùng hắn để hạn chế tai vạ trong chừng mực sức mình làm được. Thế là tôi gom góp số vốn liếng ít ỏi ki cóp được qua bao nhiêu năm làm việc ở đất nước nghèo nàn của chúng ta, xoay xở lấy một cấp úy ở trung đoàn đó và cùng đi ra trận.
            Thật quá sức kì quái với những gì xảy ra ở đó với chàng ngố, anh bạn già của tôi ạ. Hắn chẳng làm được chuyện gì ngoài các trò ngốc nghếch, nhưng người ta lại nhìn vào hắn với cặp mắt lác. Ngoài tôi ra, mọi người luôn luôn hiểu sai hành vi của gã ngố này, ra sức khen ngợi tán dương một cách thực lòng, như thể hắn là một thiên tài bẩm sinh!        
            Đúng là tôi cứ thường xuyên dở cười dở khóc khi mọi hành động ngớ ngẩn tiếp theo đều biến thành lớp véc-ni đánh bóng thêm cho con cóc mạ kền này! Trong bụng tôi cứ đợi tới một lúc hắn leo lên thật cao, rồi sự thật sẽ đột ngột phơi bày, và câu chuyện sẽ gây kinh ngạc như hôm nào đó mặt trời bỗng nhiên rơi tọt xuống biển sâu.
            Thằng cha cứ thế mà leo lên theo cuộc chiến, vượt qua thân xác vừa ngã xuống của các cấp chỉ huy, cho tới phút giây nóng bỏng nhất của chiến tranh Crimea, lúc viên Đại tá chỉ huy Trung đoàn cũng gục ngã giữa chiến hào.
            Tim tôi chèn lên cổ họng, tí nữa phải vào khiêng vào trạm quân y tiền phương vì ngạt thở khi Scoresby được chỉ định lên thay thế ông ta. Chắc là chỉ mươi phút nữa, cả trung đoàn sẽ đến thời khắc cùng xuống Âm ti đây, tôi đã bụng bảo dạ như vậy đấy.
            Cuộc chiến cực kì dữ dội, quân Liên Minh phải rút dần từng bước, từng bước. Trung đoàn chúng tôi đang chiếm giữ vị trí sống còn, một sai lầm cỏn con cũng có thể làm toi mạng cả lũ. Vào thời điểm sống chết đó chàng ngố bất tử đúng là chẳng biết phải múa may ra làm sao, nhưng bỗng có lệnh cho hắn đem toàn bộ Trung đoàn sang án ngữ sườn một quả đồi bên cạnh, nơi ai cũng phán đoán đang có địch quân mai phục. "Nào thì đi!" - tôi lẩm bẩm một mình -"cuối cùng thì giờ tận số cũng đến rồi".
            Chúng tôi di chuyển theo mệnh lệnh, sẵn sàng chịu trận với việc khi nhô lên khỏi sườn đồi thì cuộc vận động điên rồ của mình sẽ bị quân địch phát hiện ra ngay và được nhận một phát đập bẹp dí cả quân lẫn cán.
            Nhưng quí nhân có biết chúng tôi nhìn thấy gì không? Toàn bộ lực lượng dự bị của quân Nga đúng là đang ém ở đó. Rồi ra sao nào? Chúng sẽ nuốt chửng chúng tôi mà không để mẩu nào dính răng? Chín mươi chín phần trăm việc ấy phải xảy ra đúng theo lô-gic của chiến tranh.
            Vậy mà không, quí nhân ạ. Người Nga nghĩ rằng không thể chỉ có một trung đoàn tép riu kéo đến gặm gốc cây cổ thụ vào thời điểm đó. Ít nhất phải là toàn bộ lực lượng quân sự của Vương quốc Anh trong Liên Minh đã bí mật kéo đến đánh thốc vào sau lưng chúng. Bọn Nga xưa nay rất láu cá nghĩ rằng mưu đồ của chúng đã bị phía Liên Minh phát hiện và người ta đang khóa chặt mọi đường.
            Thế là chúng bỗng ngoắt đuôi quay đầu chạy trốn, vượt qua sườn đồi để xuống cánh đồng một cách hỗn loạn. Tự chúng xé lẻ nhau ra, cuống quít, chạy bán sống bán chết, bọn này chỉ đuổi theo sau để dọa và vồ mấy thằng bị thương bên chúng mà thôi!
            Đúng là một cuộc tháo chạy ghê gớm chưa bao giờ nhìn thấy trong cuộc chiến và quân Liên Minh đang từ vị thế thất trận bỗng trở thành kẻ chiến thắng vẻ vang lừng lẫy!
            Thống chế Canrobert (5) nhìn chiến trường mà hoa cả mắt, choáng váng vì kinh ngạc, khâm phục trung đoàn chúng tôi, ông ta sướng đến ngây râu ra. Vị Đại Nguyên soái nước Pháp ôm chặt lấy viên Trung đoàn trưởng mới toanh, tuyên dương thành tích vĩ đại trước toàn thể quân sĩ đang kéo đến!
            Vì sao mà chàng ngố Scoresby đã làm bọn Nga sợ đến vãi đái ra trong thời điểm đó, quí nhân có biết không? Chỉ là do hắn đã nhầm lẫn giữa tay phải và tay trái, vậy thôi!?
            Thì ra bức mệnh lệnh khẩn cấp chuyển đến yêu cầu phải tìm đường lui xuống cố trụ giữ phía sườn đồi bên phải. Thay cho việc đó hắn ta đã lôi trung đoàn đi lên một ít rồi kéo quân vượt qua sườn đồi bên trái, ló mặt ra đúng ở vị trí mà địch quân bất ngờ nhất!
            Vậy nhưng vinh quang mà hắn đạt được trong ngày hôm đó thật quá lẫy lừng, được ghi vào sử sách cho đến tận giờ vẫn không hề phai mờ, quí nhân ạ.
            Lạy Chúa tôi! Hắn vẫn là người tốt, tính tình dễ chịu, không khoe khoang khoác lác, chỉ tội không biết cả chuyện chạy vào nhà khi trời mưa mà thôi. Nhưng luôn được mọi người khen ngợi, thúc đẩy ngày này sang ngày khác, năm nọ qua năm kia với vận số đỏ đến kì lạ, phải nói là phi thường mới đúng.
            Hắn có thể làm mọi chuyện của một anh lính, ngốc nghếch nhưng chăm chỉ, chẳng bao giờ nghĩ việc phải làm thế nào để được tụng phong Hiệp sĩ với Bá tước, Huân tước gì ráo trọi, nhưng vận đỏ cứ ồ ạt trút xuống con lừa ấy, giờ thì ngực của hắn không còn chỗ cho các loại huân chương trong nước cũng như nước ngoài. Tôi chịu không thể nào hiểu nổi, ông bạn già ạ!

1. Chiến tranh Crimea1: (10 / 1853 đến 2 / 1856) cuộc xung đột giữa Nga với liên minh của Pháp, Anh, Ottoman, Sardinia và các công quốc Nassau. Hầu hết các trận đánh diễn ra trên bán đảo Crimea
2. Napoleon, Socrates hay Salomon2 : Những vị tướng lừng danh của thế giới Cổ đại và cận đại.
3. Xêda 3: (Caius Julius Caesar; Ph. Jules César; 100 hoặc 101 - 44 tCn.), danh tướng, nhà hoạt động nhà nước, hoàng đế Rôma thời cổ. Frankenstein4 : Nhân vật quái đản do một nhà bác học tạo ra, đã hại mọi người và chính ông ta (tác phẩm của nữ văn sĩ...)
4. Canrobert5 : François de Canrobert, hay Marechal Canrobert (27/6 /1809 - 28 /1 /1895) Nguyên soái nước Pháp lúc đó.
7/3/12

Tranh chức Thống đốc - Mark Twain

Tranh chức Thống đốc
Mark Twain
Ngọc Châu dịch

            Vài tháng trước đây tôi được mời ra làm ứng cử viên độc lập tranh chức Thống Đốc bang cà cộ New York với hai ngài John T. Smith và Blank J. Blank
            Tôi lơ mơ cảm thấy có lợi thế hơn hẳn hai quí ngài nói trên, là do tiếng tăm của mình. Thật dễ dàng đọc báo chí để thấy điều đó và một khi họ hiểu ra rằng Mark Twain là ai, chắc cả hai sẽ lỉnh mất tăm.
            Nhưng chính vào cái thời khắc tôi múa tay trong bị, hân hoan với lợi thế của mình thì đã có một dòng suối ngầm bẩn thỉu chảy vào niềm vui của tôi. Đó là việc xuất hiện tin đồn rằng tôi có mối quan hệ khá xuồng xã với bọn cặn bã của xã hội, khiến cái thằng tôi càng lúc càng trở nên bối rối.
            Đành phải viết thư nói chuyện ấy cho bà tôi biết. Thư trả lời đến rất nhanh, bà cụ bảo:
            Anh chưa bao giờ làm bất cứ một hành vi đáng phải xấu hổ nào trong cuộc đời. Anh hãy xem báo đi và nhận xét thấu đáo hai gã T. Smith và Blank là dạng người nào, sau đó tự cân nhắc xem có nên hạ thấp mình để nhảy vào cuộc tranh cử với họ hay không
            Thực là một ý kiến cảnh tỉnh sáng giá! Tôi không ngủ một nửa giây nào vào cái đêm hôm đó, nhưng mà, sau khi cân nhắc, thấy rằng không thể nào hạ cờ xuống mà rút lui cho được. Là một cá thể tận tâm với công việc thì đành phải chấp nhận cuộc chiến vậy thôi.
            Vào lúc ăn sáng, lơ phơ lướt mắt qua vài tờ lá cải tôi đã thấy một đoạn tin, xin thề là cả đời chưa bao giờ đọc một thứ chết bằm như vậy:
            KẺ KHAI MAN.
            Có lẽ, trước khi xuất hiện trước công chúng làm một ứng cử viên chức Thống Đốc, xin ngài Mark Twain hãy hạ cố giải thích việc ngài bị kết án trước 54 chứng nhân tại phiên tòa ở Wakawak, Cochin, Trung Hoa, vào năm 1863.
            Vị ứng viên khai man này đã bị buộc tội xẻo trộm một nải chuối lá của bà góa nghèo hèn nhà hàng xóm, một người đàn bà độc thân, không còn ai để nương tựa, sống trong túp lều hiu quạnh, trống hoang trống huếch. Ông Twain chịu trách nhiệm giải thích việc đó cho cá nhân mình, cũng như cho các cử tri ông ta đang nài nỉ xin phiếu bầu của họ. Liệu quí ngài này có làm điều đó không?PERJURY.I thought I should burst with amazement!THE LIE NAILED! [I will state, in passing, that the journal above quoted from always referred to me afterward as "Twain, the Body-Snatcher."]A SWEET CANDIDATE. [It shows what effect the times were having on me when I say that I saw myself confidently dubbed "Mr. Delirium Tremens Twain" in the next issue of that journal without a pang -- notwithstanding I knew that with monotonous fidelity the paper would go on calling me so to the very en
There is things which you have done which is unbeknowens to anybody but me.
            Thật kinh ngạc đến mức tí nữa thì tôi bốc cháy đùng đùng cùng với hộp diêm! Thật là một ngòi nổ thô bỉ, hết sức nhẫn tâm! Đã bao giờ tôi nhìn thấy cái xứ Cochin bên Tàu ấy đâu, cũng chưa từng nghe thấy địa danh Wakawak! Lại còn cái Hội đồng Chuột xét xử vụ xẻo trộm nải chuối lá kia nữa.!
            Chịu không biết phải làm gì, cảm thấy mình phát cuồng và không nơi dựa dẫm. Cả một ngày chẳng làm được việc qué gì. Sáng hôm sau lại thấy tờ báo ấy với tít mới:
            TIN QUAN TRỌNG - Ngài Twain đang là trung tâm của sự chú ý, bị coi là kẻ lẩn trốn sự thật về vụ xét xử ở Cochin Trung Hoa.
            (Lưu ý rằng, trong suốt thời gian còn lại của cuộc vận động tranh cử, tờ lá cải này bao giờ cũng gọi tôi là "Tên Twain khai man bỉ ổi")
Đến lượt tờ Công Báo viết:
            MUỐN ĐƯỢC RÕ - Liệu vị Ứng cử viên Thống Đốc mới có hạ cố giải thích cho dăm bảy công dân thân hữu (những người có nghĩa vụ bầu cho ông ta) về một vụ nho nhỏ đã xảy ra với số bạn nghề ở Montana hay không. Nhóm bạn này cứ liên tục mất những thứ lặt vặt mãi cho đến khi tìm thấy chúng (lần nào cũng vậy) trong hòm của me-xừ Twain nào đấy (được bọc trong giấy báo, giấu giữa quần áo). Họ đã phải ra lời cảnh báo bạn bè về hành vi ấy, rồi cuối cùng phải quét hắc ín, cắm lông gà vào người anh bạn nói trên, buộc anh ta phải rời khỏi nơi vẫn trú ngụ để làm trong sạch không gian. Liệu ngài Ứng viên Thống Đốc có giải thích gì về chuyện ấy?
            Liệu còn phương sách gì thâm hiểm một cách có chủ tâm hơn thế? Cả cuộc đời, tôi đã bao giờ ở Montana đâu!
            (Sau tin trên, tờ báo này thường xuyên gọi tôi là "Twain, tên kẻ trộm thành Monnata")
            Tôi vội vàng xé nhỏ tờ báo trong nỗi lo lắng, hệt như một kẻ lúc thức dậy chợt hoảng hốt lật tung chiếc chăn mình vẫn nằm, với ý nghĩ biết đâu bên dưới nó có con rắn cạp nong đang cuộn thu lu!
            Đề mục trên báo làm tôi phải chú ý tiếp theo như sau:
            ỨNG VIÊN DỄ THƯƠNG.
            Ngài Mark Twain, người đã đọc một bài viết rất khó ngửi ở cuộc mít-tinh của nhóm Ứng Cử viên Độc lập đêm hôm qua đã đến trễ giờ. Một bức điện báo do bác sĩ riêng của ông ta gửi tới nói rằng ông này bị mấy con ngựa phóng qua làm ngã. Chân bị gãy ở hai chỗ khiến người bị ngã cực kì đớn đau khốn khổ... Còn mấy tình tiết miêu tả bậy bạ như vậy nữa khiến các cử tri Độc lập phải cố mà nuốt trôi bức thư láo toét ấy, họ đành giả vờ rằng thực sự không biết lí do đến muộn của ứng viên đáng kính nói trên, người mà họ tin tưởng giao phó trọng trách.
            Có vài người lại thấy một kẻ say xỉn, gần như bị trúng độc, khá giống Mark Twain ở một khách sạn vào tối qua. Những cử tri độc lập phải tìm cách để cố chứng tỏ rằng tên súc vật say xỉn đáng chết bằm ấy không phải là Mark Twain.
            Cuối cùng thì chúng tôi cũng được họ thông tin như thế! Cũng đành phải cho là thế thôi.
            Nhưng tiếng nói của nhân đang vang lên như sấm rền với câu hỏi "VẬY CÁI TÊN ĐÓ LÀ AI?”
            Giây phút ấy thực hoàn toàn không thể nào tin được rằng tên của tôi lại bị dính cặp với thằng cha say xỉn đáng ngờ ở khách sạn. Đã ba năm rồi tôi không hề tham dự vào một cuộc nhậu nhẹt bia rượu hay bất kì thứ nước có cồn nào khác.
            (Vậy mà sáng hôm sau tôi lại bị choáng khi số sau của chính tờ báo đó phong cho tôi cái tên "Me-xừ Mê sảng Khiếp khủng Mark Twain"
            Đến lượt những lá thư nặc danh chiếm phần lớn khối lượng trong hòm thư của tôi mỗi ngày. Thường là kiểu thư thế này:
            Có một chuyện của ngài mà ngoài tôi ra không ai biết đến. Tốt nhất là ngài hãy phắn đi nếu không muốn được đọc trên báo những điều tôi nói ra...- KẺ CÓ THỂ LÀM MỌI VIÊC.
            Cứ mỗi ngày trôi qua tên của tôi lại được gắn với một biệt danh mới, nào là TÊN BIỂN THỦ Ô TRỌC, KẺ CƯỚP GIẬT XÁC CHẾT... toàn những biệt danh chẳng thể coi là hay ho, đến mức tôi không muốn kể ra nữa, sợ độc giả phát chán.
            Quá nhiều chuyện bịa hết sức bố láo bố toét đòi hỏi tôi phải trả lời, đến mức Tổng Biên tập và các vị lãnh đạo phải nói với tôi rằng nếu tiếp tục im lặng thì mọi uy tín chính trị của tôi sẽ tiêu tan ráo cả. Sự việc càng trở nên cấp bách khi hôm sau trên báo chí lại có bài xuất hiện:
NGHE VÀ THẤY!
            Vị Ứng Cử viên độc lập tiếp tục giữ im lặng. Vì đức ngài không dám mở mồm ra nói năng gì. Bấy nhiêu những lời cáo buộc và tang chứng chống lại vị này đã quá dư dả, lại được chính nhân vật này công nhận bằng sự lặng im, chờ đợi sự phán quyết cuối cùng.
            Hãy nhìn vào đức ngài xem sao, thưa các vị cử tri độc lập. Xin hãy nhìn vào KẺ KHAI MAN, TÊN KẺ TRỘM THÀNH MONNATA, KẺ CƯỚP GIẬT XÁC CHẾT. Hãy nhìn và suy nghĩ về ME-XỪ MÊ SẢNG KHIẾP KHỦNG.
            Nhìn chằm chằm vào, thưa các vị công dân đáng kính! Rồi các vị hãy cho biết liệu có nên đặt danh dự và lòng tin của mình vào nhân vật có chừng ấy biệt danh gớm guốc mà không thể mở mồm ra phủ nhận một cáo buộc nào.
            Không có khả năng chặt đứt cái đuôi ghẻ lở cứ bám mãi theo mình như vậy, tôi đành phải chuẩn bị để có một bài trả lời ghê gớm và thỏa đáng. Vậy nhưng nhiệm vụ này đã phải bỏ dở vì sáng hôm sau xuất hiện một bài báo hết sức kinh dị. Bọn chúng buộc tội tôi đốt cháy một nhà thương điên với các bệnh nhân trong đó, chỉ vì bệnh viện này che mất quang cảnh đẹp đẽ ở trước mặt ngôi nhà chúng tôi.
            Thú thật là tin này làm tôi thực sự kinh hoảng, tiếp theo còn thêm điều cáo buộc tôi đã đầu độc ông bác mình để thừa hưởng tài sản, yêu cầu phải quật mồ để kiểm tra...
            Đến nước này thì đành phải tháo lui, phải viết một bài cám ơn hết sức tử tế đến các cử tri độc lập đã ủng hộ tôi ra ứng cử chức Thủ Hiến bang New York. Mark Twain này chỉ có thể gây cười, các trò hạ nhục đối thủ kiểu trên thật chưa được học bao giờ, quí vị tha lỗi cho ạ!
Nguồn: vandanviet.net