Truyện ngắn dịch
       
Thơ
       
Thơ dịch Truyện ngắn khuyết danh Truyện ngắn Truyện dịch cực ngắn
       
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pasternak. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pasternak. Hiển thị tất cả bài đăng
27/2/12

Mùa thu - Pasternak

Mùa thu
Boris Leonidovich Pasternak
                                     Như Huy dịch


Để mặc cho gia đình tứ tán
Và bè bạn thân, sơ lưu lạc khắp nơi
Một lần nữa nỗi cô đơn dằng dặc
Tràn ngập thiên nhiên, và vây tỏa hồn tôi

Chỉ có em và anh thôi, trong túp lều bé nhỏ
Giữa khu rừng hoang vu không một tiếng người
Những lối mòn thâm u trong lời ca xưa cũ
Với cỏ dại dây leo đang dâng ngập chân trời

Chỉ có chúng ta thôi, chỉ có chúng ta thôi
Với bốn phía chung quanh- các bức tường gỗ mục
Hạnh phúc huy hoàng ư? Chúng ta nào dám mơ
Chỉ biết rằng,
dẫu tàn lụi bên nhau,
Ta đã sống với tận cùng trung thực

Quên thời gian, chỉ biết một điều, anh đang có em bên
Anh đọc sách, còn em ngồi khâu vá
Những nụ hôn ngọt ngào, những nụ hôn cuồng điên
Chỉ ngưng lại khi bình minh tràn trên vòm lá

Lộng lẫy huy hoàng và táo bạo xiết bao
Những chiếc lá cứ buông,
rơi,
chao nghiêng,
náo động,
Chén đắng hôm qua, đã tận đáy chưa nào?
Để sự thống khổ hôm nay rót tiếp vào ly rỗng

Niềm hân hoan kia, sự hiến dâng kia, và nỗi say mê kia
Hãy ném hết vào cơn cuồng si tháng Chín
Hãy để mặc những thanh âm của mùa thu cầm giữ chúng ta
Hãy điên cuồng lên, hãy tuyệt cùng câm nín!

Rồi em ngả mình vào vòng tay anh
Trong chiếc váy ngủ có những tua ren bằng lụa
Rồi em trút bỏ áo xiêm
Như cả rừng phong thu
rì-rào-lá-trút

Em là phước lành ban xuống số phận anh khổ ải
Khi đời sống đáng rủa nguyền hơn tật bệnh đớn đau
Đó cũng là khi,
sự dũng cảm-cội nguồn cái đẹp
Sẽ giúp chúng ta
            Tìm-Được-Ra-Nhau

Vốn cả thẹn - Pasternak

Vốn cả thẹn
Boris Leonidovich Pasternak
                                Thái Bá Tân dịch


Vốn cả thẹn, thường ngày luôn khép nép,
Sao hôm nay em xúc động bất ngờ?
Nào, để anh giam em cùng sắc đẹp
Vào lâu đài đen tối của bài thơ.

Em nhìn kia, dưới ánh đèn le lói,
Bóng của ta và mọi thứ trong phòng,
Luôn mờ ảo, luôn rung rinh, thay đổi,
Cả mép tường, mép cửa sổ, thấy không?

Em nghiêm khắc, xếp chân theo kiểu Thổ,
Trên nệm bông, rất nghiêm khắc, em ngồi.   
Rồi em phán, thơ ngây như trẻ nhỏ,
Anh biết thừa - đều thế cả mà thôi!

Em trầm tư, tay đang xâu chuỗi hạt,
Nhiều hạt rơi xuống váy, cũ và sờn.
Vẻ mặt em rất buồn, mà nói thật,
Những chuyện này em nói, chẳng vui hơn.

Em nói đúng về tình yêu, anh biết,
Anh sẽ thay một tên mới, hiền lành
Để gọi em - vì em, anh thay hết
Cả ngôn từ, cả thế giới xung quanh.

Khuôn mặt em đang âm u không thể
Dấu bên trong vỉa quặng lớn tâm hồn
Cùng trái tim luôn yêu đời, tươi trẻ,
Vậy vì sao đôi mắt đẹp em buồn?

Đêm đông - Pasternak

Đêm đông
Boris Leonidovich Pasternak
                               Thái Bá Tân dịch

Trắng, trắng xóa khắp nơi trên mặt đất,
Trắng xóa cả không gian.   
Ngọn nến cháy trên bàn, mờ, lay lắt,
Ngọn nến cháy trên bàn.   

Như mùa hè, bầy thiêu thân bé nhỏ
Lao vào ngọn lửa hồng,
Giờ từ sân, quất lên ô cửa sổ
Những bông tuyết mùa đông.

Tuyết để lại những hình kỳ dị nhất
Trên mặt kính khô khan.
Ngọn nến cháy trên bàn, mờ, lay lắt,
Ngọn nến cháy trên bàn.       

Các bóng đen in lên trần, ngã ngốn
Trong ánh nến đục ngầu.
Hình tay chân quyện vào nhau lẫn lộn,
Số phận quyện vào nhau.   

Hai chiếc giày cùng tiếng kêu khô khốc
Rơi xuống đất bất ngờ.
Hai giọt nến của cây đèn đang khóc
Rơi lên áo, thờ ơ.           

Tuyết cứ rơi, nhấn chìm toàn trái đất
Trong màu trắng miên man.
Ngọn nến cháy trên bàn, mờ, lay lắt,
Ngọn nến cháy trên bàn.   

Gió khẽ thổi, ngọn nến hồng nghiêng ngả.
Khói bay lên, phân vân.
Cũng bay lên, có hình cây thánh giá,
Là đôi cánh thiên thần.

Tuyết rơi mãi suốt tháng Hai, chán thật,
Thỉnh thoảng buồn, bất an,
Ngọn nến cháy trên bàn, mờ, lay lắt,
Ngọn nến cháy trên bàn.   
1946