Truyện ngắn dịch
       
Thơ
       
Thơ dịch Truyện ngắn khuyết danh Truyện ngắn Truyện dịch cực ngắn
       
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vương Mông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vương Mông. Hiển thị tất cả bài đăng
9/3/12

Đầu trọc - Vương Mông

Đầu trọc
Vương Mông
Vũ Công Hoan dịch

Đang giữa mùa hè oi ả, ông Vương đang định đi cắt tóc. Ông hỏi vợ:
- Tôi húi cái đầu trọc được không bà?
Bà Vương giãy nảy, can lia lịa, không được, không được. Bà phân tích, điều kiện tiên quyết của người húi đầu trọc là đầu phải tròn, nhẵn mà tròn, tròn mà nhẵn, phải thế cơ! Còn đầu ông, như quả bí đao, như quả cà dái dê, như cái đầu đạn, cạo trọc đi trông chối lắm, ảnh hưởng xấu đến xã hội. Hơn nữa, bây giờ đâu có phải như mấy năm làm “cách mạng văn hóa”. Mấy năm ấy, ông cắt trọc là để tụi vệ binh đỏ không túm được tóc. Bây giờ chính trị trong sáng, xã hội ổn định, nhà nào cũng phấn đấu để có mức sống trung bình, người nào cũng vái thần tài, ông húi đầu trọc làm gì? Có mà điên!
Ông Vương hậm hực, tại sao húi cái đầu trọc cho mát mẻ cũng không được? Hơn bảy mươi tuổi rồi, có để cái đuôi sam nho nhỏ cũng không ảnh hưởng đến xã hội. Hôm trước, khi tâm sự với một đồng nghiệp cũ, ông nói: “Bây giờ mình có khiêm tốn cũng chẳng tiến bộ, có kiêu ngạo cũng chẳng lạc hậu…”. Lẽ nào người không cần khiêm tốn, không cần kiêu ngạo, lại sợ húi cái đầu trọc?
Để giữ hòa khí, ông đành hoãn “công trình” cắt tóc lại. Chủ nhật, ông bàn với các con. Chúng lập tức chia thành hai phe. Phe tán thành phân tích, giống như để tóc chấm vai, đầu trọc đang là mốt thời thượng. Vua nhảy cầu nước Mỹ đầu trọc, người phát ngôn Bộ Ngoại giao đầu trọc, một nguyên thủ quốc gia nào đó đầu trọc, rồi một học giả nào đấy cũng đầu trọc. Đầu trọc là độc quyền của cánh đàn ông, là sức hấp dẫn của cảm giác tính dục, là biểu hiện của già nhưng không yếu, là biểu tượng của tự do, nghĩa là nó là thắng lợi của ý chí tự do của bố, một trong những biểu hiện của tiến bộ xã hội và văn hóa đa nguyên…
Phe phản đối bác lại, cho rằng mỹ quan là yêu cầu số một của đàn bà và của cả đàn ông. Mỹ quan là thanh xuân, càng là quyền lợi, đặc biệt là nghĩa vụ của người già. Cái răng cái tóc là góc con người. Mái tóc là phần đẹp nhất của nhân loại, giống như bộ lông của con công và các thứ lông giữ ấm trên thân người. Roosevelt là người bị bại liệt, phải ngồi xe lăn, nhưng vì ông là Roosevelt nên ngồi xe lăn vẫn đẹp, ngồi xe lăn vẫn phong độ! Còn bố mình, cả đời không làm nên công trạng gì, cuối cùng lại cắt một kiểu tóc chẳng ra làm sao, sẽ bị người ta chê cười. Tại sao không suy xét vấn đề một cách thực sự cầu thị?
Nghe ớn cả lỗ tai, ông già liền đánh liều đi vào một hiệu làm đầu gần nhà. Buồn giận, ông nói với thợ làm đầu, cộc lốc: “Cạo trọc!”.
Cô thợ làm đầu đang độ thanh xuân hơn hớn, có vẻ như không nghe thấy lời ông, lại còn động viên ông:
- Tóc bác còn đen lắm, nhuộm một chút thuốc, hấp một chút dầu thơm, thưa bác!
… Thế là, không những ông Vương không húi đầu trọc, mà còn nhuộm đen tóc, hấp dầu thơm. Đầu bóng mặt phấn, ông bấm bụng rút ví chi trả những hơn một trăm tệ, rồi ra về. Lão Vương bảo vợ, ở đấy có cô thợ cắt tóc xinh, trẻ, y như diễn viên nổi tiếng Hồng Kông vậy.
8/3/12

Nhà tư tưởng - Vương Mông

Nhà tư tưởng
Vương Mông
Vũ Phong Tạo dịch

Lão Vương mua một quả cầu đỏ, sau khi về nhà cảm thấy không hay bằng mua một quả cầu trắng, bèn ra cửa hàng đổi thành quả cầu trắng. Sau khi đổi quả cầu trắng về nhà, lại cảm thấy không hay bằng quả cầu đỏ, bèn lại đi đổi về quả cầu đỏ. Sau khi đổi quả cầu đỏ về, lại không nỡ bỏ quả cầu trắng, bèn dứt khoát đến cửa hàng lại mua một quả cầu trắng. Hai quả cầu một đỏ một trắng để ở trong nhà, khiến mọi người bất an, bèn lại ra cửa hàng trả lại hai quả cầu.
          Lão Vương cảm thấy sâu sắc về tinh thần phục vụ của ngành thương nghiệp đã cải tiến rất nhiều, bèn viết một bài biểu dương trên báo buổi chiều. Đồng thời ông cũng cảm thấy sâu sắc rằng sự vật khó mà hoàn mỹ chu toàn, chọn lựa là một điểm khó lớn của đời người, chọn lựa thực tế là việc rất thống khổ, ông cảm thấy vô cùng hoài nghi đối với ý nghĩa của đời người.
Lão Lý mua một quả cầu đen, từ đó về sau trong nhà chí có một quả cầu đen, tuy Lão Vương nhiều lần kiến nghị ông nên thay đổi mua quả cầu đỏ hoặc trắng, ông đều không thèm nghe theo.
Sau đó, Lão Vương được tôn vinh là nhà tư tưởng, Lão Lý được tôn vinh là nhà chính trị.
7/3/12

Chứng hùng biện - Vương Mông

Chứng hùng biện
Vương Mông
Vũ Công Hoan dịch

                Một bác sỹ giới thiệu với tôi, họ đã tiếp xúc với một người mắc chứng hùng biện trong phòng khám. Bác sỹ nói:
            - Mời ngồi!
            Người bệnh đáp:
            - Tại sao phải ngồi? Lẽ nào ông định tước đoạt quyền không ngồi của tôi?
            Bác sỹ không biết nói gì hơn, rót một chén nước, nói:
            - Mời uống nước!
            Người bệnh đáp:
            - Bàn vấn đề thế này là phiến diện, do đó là hoang đường, đâu phải nước nào cũng uống được. Ví dụ, nếu ông pha potassium cyanide (KCN) vào trong nước, thì tuyệt đối không uống được.
            Bác sỹ nói:
            - Anh yên tâm, tôi không bỏ thuốc độc đâu mà lo!
            Người bệnh nói:
            - Ai bảo ông bỏ thuốc độc? Lẽ nào tôi vu cáo ông bỏ thuốc độc? Lẽ nào trong đơn khởi tố của Viện kiểm sát nói ông bỏ thuốc độc? Tôi có nói ông bỏ thuốc độc đâu, mà ông bảo tôi nói ông bỏ thuốc độc, đây mới là chuyện ông bỏ thuốc độc còn độc hơn thuốc độc!
            Bác sỹ chịu cứng liền thở dài, thay sang chuyện khác:
            - Hôm nay thời tiết đẹp quá!
            Người bệnh đáp:
            - Hoàn toàn bố lếu bố láo, ăn nói lung tung, thời tiết ở chỗ ông đẹp, không có nghĩa cả thế giới hôm nay đều đẹp trời. Ví dụ ở Bắc Cực hôm nay thì thời tiết rất xấu, có gió to, đêm dài đằng đẵng, núi băng đang va đập…
            Bác sỹ không nín nổi đã bác lại:
            - Chúng tôi ở đây đâu có phải Bắc Cực!
            Người bệnh nói:
            - Nhưng ông không nên phủ nhận sự tồn tại của Bắc Cực. Ông phủ nhận sự tồn tại của Bắc Cực là xuyên tạc chân tướng của sự thực, là có dụng ý khác.
            Bác sỹ giục:
            - Anh đi đi!
            Người bệnh nói:
            - Ông không có quyền đuổi tôi đi. Đây là bệnh viện, không phải cơ quan công an, ông không thể bắt tôi, ông không thể bắn tôi.
            … Qua điều tra nhiều mặt, mới biết người bệnh ngày xưa đã từng tham gia lớp sáng tác "Lương hiệu", dự đoán có thể là một thứ di chứng.

(Theo "Kinh điển truyện ngắn cực ngắn"...)