Truyện ngắn dịch
       
Thơ
       
Thơ dịch Truyện ngắn khuyết danh Truyện ngắn Truyện dịch cực ngắn
       
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xuân Diệu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xuân Diệu. Hiển thị tất cả bài đăng
27/6/12

Thơ khó - Xuân Diệu

Thơ khó
Xuân Diệu

            Ai nấy đều nghe nói đến Mallarmé, người chủ trương rằng thơ phải khó; Mallarmé đã cố ý làm cho thơ của ông tối tăm, bí hiểm; ông đã giấu nghĩa của thơ ông để thiên hạ đi tìm. Người ta vẫn kể mẩu chuyện này về Mallarmé: nhân thấy có người hiểu được một bài thơ mà ông đã quyết tâm làm cho thật khó, ông bèn nói: “Thế là ta chưa thành công” và chữa lại bài thơ cho sâu xa tột bậc. Và ngày nay, bao nhiêu người đương nghĩ vỡ trán để mong hiểu một bài thơ của Valéry!
            Hai nhà thi sĩ kia làm thơ khó và dụng ý, quyết tâm làm thơ khó. Đấy là cả một chủ nghĩa, cả một lý thuyết; cười cợt hay chế giễu sự “bí hiểm” của hai ông, việc ấy rất dễ làm, và chỉ tỏ ra rằng ta có một trí não tầm thường, nông nổi. Chúng ta không hiểu, tốt hơn là ta cứ dừng xem tự và nói: “Đây là thơ Mallarmé, thơ Valéry, đừng động tới!”
            Cái khó của hai ông là cái khó cao kỳ; về ý tưởng đã đành, về hình thức càng nhiều hơn nữa. Chúng ta không hiểu, nhưng khi hiểu được câu nào, thì câu ấy lồ lộ một vẻ đẹp nguy nga. Thơ của hai ông thuộc về lối thơ khó vì rất cố gắng, rất xếp đặt, nhất là có cái đặc biệt: dụng làm cho tối nghĩa.
**
            Còn có một cách khó thứ hai: người thi sĩ làm thơ rất tự nhiên, rất vô tâm, thế mà thơ lại có tính cách khó khăn. Thực ra người làm thơ không cố ý bao giờ; trong khi làm, người thi sĩ quên cả người đọc và chỉ thấy có thơ, chỉ đuổi theo những hình sắc trong trí tưởng, chỉ thu lấy những âm điệu của tâm tư, vội vàng nhón chân lên hái những hoa lạ. Người thi sĩ tìm cái đẹp, chứ có tìm cái khó đâu! Khó hiểu hay dễ hiểu đó là lời bình phẩm của người, chứ trong khi làm, người thi sĩ không ngờ rằng thơ mình lại “khó hiểu”.
            Vả lại, có những điều dễ nói và những điều khó nói: những ý thông thường, hễ nói ra là ai cũng hiểu được và hiểu ngay, còn những ý sâu sắc thì bao giờ cũng phải có sự cố gắng. Lời nói, cũng có ngôi thứ, có bậc, có độ. Vì như những bông hoa, có những hoa vừa tầm tay hái, có những hoa phải vươn cả mình lên mới ngắt được và có những bông hoa phải qua đèo, leo núi, khó nhọc lắm mới mang được về. Và cũng ví như những loài kim: đất bằng thì chân nào mà không dẫm lên được, ai cũng biết, cũng thấy; những vàng ngọc, châu báu thì phải đào sâu.
            Nhiều bài thơ khó chỉ vì nói những điều khó nói, những điều ít ai để ý những chuyện không thông thường. Ta chớ ngạc nhiên rằng tình yêu lại có thể làm đầu đề cho những bài thơ khó: người thi sĩ đã đi tìm kiếm những tình cảm chưa ai đào đến và mong nó ra ánh sáng cho ra trông.
**
            Cái tính cách cốt yếu của thơ là sự khó. Đó là quan niệm mới nhất, mà cũng đúng nhất. Vì sao? Vì thơ thực là thơ thì phải cho “thuần túy”, người thi sĩ gắng sức đi tìm cái thơ thuần túy (la poésie pure), nghĩa là đi thu góp những cái tinh hoa, những cái cốt yếu, cái lõi của sự vật. Vì vậy, thơ phải súc tích, phải sắc lại như một thứ thuốc nấu nhiều lần. Những sự vật thường thường vẫn nhạt, vẫn loãng, thi sĩ đem kết lại, đọng lại, tụ lại, làm nên những câu thơ đậm đà; tài liệu thì vẫn lấy trong đời thường, trong cuộc sống hằng ngày, trong những sự rung động của trái tim của xương thịt: nhưng khi đã đem vào thơ, thì tài liệu biến đi, và thành ngọc châu. Vì sao thơ khó? Vì thơ đi xa văn xuôi, thơ ở trong một thế giới riêng: thơ vẫn là sự sống nhưng đây là sự sống đọng lại, kết tinh lại, biến thành cái đẹp. Khó vì nói những điều khó, phải suy nghĩ, phải nghiền ngầm: khó vì nói một cách khác với cách nói thường.

            Một ví dụ tráng lệ nhất của lối thơ khó mà không cốt lý làm cho khó để thiên hạ đừng hiểu, của lối thơ khó một cách rất vô tâm là thơ Baudelaire. Trừ ra dăm ba bài thực bí hiểm, thơ Baudelaire không quyết ý làm cho tối tăm, cho khó khăn: ta thấy khó chỉ vì ta chưa xem kĩ đó thôi, vì ta chưa quen vì ta đọc còn vội. Baudelaire làm thơ để nói tâm hồn mình; chắc rằng khi làm, ông không nghĩ đến độc giả, ông chỉ nghĩ đến thơ; trái lại, tôi chắc khi làm thơ, Mallarmé thỉnh thoảng lại tự hỏi: “đã được chưa? Chỗ này người đọc sẽ đối phó ra sao “sẽ xử trí thế nào? Sẽ nghĩ cách này, cách khác?…”. Cho nên thơ Baudelaire vẫn hiểu được, và có thể hiểu được rất chóng: thơ Baudelaire chỉ “dường như là khó” chứ không khó đến nỗi ai nấy đều phải khoanh tay chịu hàng.

Ngày nay ra ngày thứ Bảy, 14 Janv, 1939 số 145
4/3/12

Dài đêm thêm nhớ - Xuân Diệu

Dài đêm thêm nhớ
Xuân Diệu

            Mặt anh đã được em nhìn
    Trăm muôn quyến luyến, triệu nghìn yêu thương;
            Mặt anh giờ ở trong gương
    Vắng em, như một con đường quạnh hiu
            Hỡi em ngàn thuở anh si !
    Xa em chỉ xót xa vì nhớ em
            Ngày dài, nỗi nhớ chưa êm,
    Dài đêm thêm nhớ, thêm đêm nhớ dài...

Trái tim em thức đập - Xuân Diệu

Trái tim em thức đập
Xuân Diệu

    Trái tim em thức đập
    Nơi gốc của thời gian
    Một nhịp mạnh, nhịp khẽ
    Ẩy tay anh nồng nàn
    Trong đêm vạn trùng khơi
    Anh lắng nghe hồi hộp
    Nơi nguồn của suối đời
    Mạch máu em chảy đập
    Ôi đồng hồ năm tháng
    Ôi bếp lửa phút giây
    Răng sáng, mắt em sáng
    Cũng gốc từ nơi đây
    Anh gìn giữ trái tim
    Cho em yên giấc ngủ
    Lo lắng bởi yêu thương
    Biết bao nhiêu là đủ
    Chao ôi sao ngủ ngon
    Ngủ ngon lành thế hỡi
    Tim em hút tay anh
    Một nhịp hồng nóng hổi
    Anh không hề dám nghĩ
    Trái tim em lạc đường
    Anh thức hoài thức hủy
    Anh là trái tim thương....

Kỷ niệm - Xuân Diệu

Kỷ niệm
Xuân Diệu

            Trên đường quần ngựa, chiều kia...
    Em ơi, anh muốn dựng bia ân tình
            Khi anh qua đó một mình
    Thấy còn in bóng in hình đôi ta.
            Một chiều gió đỡ mâu xa,
    Chiều sương phảng phất cho hoa dịu dàng
            Em ngồi dước gốc cây dương
    Mắt yêu xinh đẹp là gương đất trời.
            Trái tim anh nói bồi hồi
    Mà tim em cũng trao lời vấn vương
            Đất trời chìm giữa yêu đương
    Thời gian cũng gượm trên đường vô biên.
            Dù anh sống đến ngàn niên,
    Không quên những phút cùng em mơ màng
            Thu kia, hôm ấy, bên đàng.
    Khúc cong cong ấy, bên hàng cây dương.

Muộn màng - Xuân Diệu

Muộn màng
Xuân Diệu

    Anh biết yêu em đã muộn màng
    Nhưng mà ai cưỡng được tình thương!
    Ngậm ngùi tặng trái tim lưu lạc
    Anh chỉ xin về một chút thương
    Một chút hương phai của ái tình
    Mà em không thể gửi cùng anh
    Để lòng ướp với tình phai ấy
    Anh tưởng từ đây bớt một mình
    Mắt ướt trông nhau, lệ muốn tuôn
    Gượng cười anh phải khóc thầm luôn
    Em là người của ai ai đấy
    Lưu luyến chi nhau để xót buồn
    Dầu chiếm tay em , anh vẫn hay
    Rằng anh chỉ nắm cánh chim bay
    Bao giờ có được người yêu dấu!
    Chất chứa trong lòng vạn đắng cay
    Anh chỉ là con chim bơ vơ
    Lạnh lùng bay giữa gió, sương, mưa
    Qua gần tổ ấm đôi chim bạn
    Bỗng thấy lòng cuồng yêu ngẩn ngơ
    Yêu ngẩn ngơ rồi đau xót xa
    Số anh là khổ, phận anh là
    Suốt đời nuốt lệ vào trong ngực
    Đem ái tình dâng kẻ phụ ta
    Chưa đi mà cách xa nhau
    Lúc biệt ly rồi, xa đến đâu?
    Thôi hãy để anh đi hốt hoảng
    Gấp đem thương nhớ khuất mây mù
    Thôi hãy để anh đi thất thơ
    Mặc luồng gió lạnh, mặc mưa to
    Đánh vào thân thể run như sậy
    Tôi chẳng cần ai thương hại cho.

Trách Em - Xuân Diệu

Trách Em
Xuân Diệu
    Em không có gì đáng trách
    Nhưng anh muốn trách em
    Trách bởi sao yêu mến
    Rồi lại đến yêu thêm.
    Trách: sao anh nhớ em
    Đến nỗi hồn xẻ nửa,
    Trách: sao em đi rồi
    Anh như ngồi trên lửa.
    Trách chiếc răng nho nhỏ
    Bên một khóe môi cười.
    Anh trách nhiều em đó
    Đôi mắt đen, em ơi.
    Thương em sợ trễ tàu
    Quên trái cam để lại.
    Giận anh tối hôm qua
    Phải viết bài, thức mãi.
    Thương em đi vội vã
    Tem không kịp mua dành
    Về làng xa bưu điện
    Là chậm thư cho anh.
    Anh còn muốn trách em
    Bỗng gió mùa đông bắc
    Em đi chăn mỏng manh
    Chợt trên đường công tác.
    Anh vừa thương vừa trách
    Càng trách lại càng thương
    Tìm theo anh xa cách,
    Lòng anh đi giữa đường...

Gặp gỡ - Xuân Diệu

Gặp gỡ
Xuân Diệu

    Buổi chiều hôm ấy đáng muôn hôn
    Hôn gió hôn mây với cả hồn
    Hôn cái khúc đường, hôn cả bóng
    Hàng cây xanh biếc dưới hoàng hôn

    Dun dủi làm sao thế, hỡi em
    Chiều nay em khoác áo trăm duyên
    Em đi đôi dép xinh đơn giản
    Em thật hồn nhiên, rất tự nhiên

    Anh còn nghĩ ngợi bước như mơ
    Mắt thẩn thơ trông cảnh thẩn thờ
    Đàn của hồn ta ai vặn thế
    Gặp nhau khi ấy bỗng hòa tơ

    Anh muốn mang lời đi tạ ơn
    Bầu trời như thể gió căng buồm
    Hoa trong cỏ dại chiều hôm ấy
    Đã đẹp tưng bừng hơn mọi hôm.