Chủ tịch nhân
dân
Dương Tiểu Phàm
Vũ Phong Tạo dịch
Chủ tịch huyện họ Chu là con nông dân,
có tình cảm sâu đậm với nông dân và cơ sở. Ba năm trước, ông vừa bốn mươi tuổi,
thìđã được bầu làm Chủ tịch huyện của huyện Cố Nguyên. Khi phát biểu nhậm chức,
ông nói một câu mà trên là cán bộ và dưới là nhân dân cả huyện Cố Nguyên cho đến
bây giờ vẫn cảm động rưng rưng: “Tôi là Chủ tịch huyện của nhân dân, Chủ tịch
nhân dân phải yêu nhân dân chứ!”
Trong con mắt của tuyệt đại đa số người,
Chủ tịch huyện họ Chu rõ là vui vẻ đắc ý nhất, hạnh phúc nhất rồi. Sự nghiệp
như mặt trời thăng thiên, thành tích và con đường chính trị rất tốt, rất thuận
buồm mát mái, hai năm sau bầu cử khoá mới, ông sẽ được thăng lên chức Bí thư huyện uỷ, là chuyện chắc chắn
như đinh đống cột.Theo đà thăng quan tiến chức của ông, vợ ông cũng trở thành một giáo viên dậy toán ở trường
trung học của huyện. Càng quan trọng hơn là ông có một cô con gái tên là Yến Tử,
xinh đẹp xởi lởi, lại đặc biệt thông minh hiểu biết sự đời, hiện đang học năm
thứ hai trường phổ thông trung học, khác những con em cán bộ khác, cô là học
sinh giỏi, thi đỗ vào trường đại học trọng điểm, cũng là chuyện chắc chắn như
đinh đóng cột.
Những
người biết chuyện hễ nghĩ đến Chủ tịch huyện họ Chu đều đố kị: “Đồ con tiều! Mẹ
cha nó, hạnh phúc quá!”
Song, chủ tịch huyện họ Chu của chúng ta
lại không nghĩ như vậy, ông thường xuyên nghĩ đến một câu, hình như của Trang Tử,
danh nhân của huyện Cố Nguyên: “Không phải là cá, thì không hiểu nỗi khổ của
cá!”
Chủ tịch Chu văn vẻ hay, lại yêu chuộng
văn học, cũng đã công bố mấy cái truyện ngắn, nói một cách nghiêm túc, có thể xứng
danh là một nhà văn chính hiệu.
Có
một nhà văn nam nào mà không có gien phong lưu đàng điếm lặn sâu tận xương tuỷ
chứ!
Bốn
mươi tuổi là chủ tịch huyện, phong độ tài tử ai mà chẳng mê. Quả là, cây muốn lặng
mà gió chẳng dừng, đàn ông muốn tránh xa, mà gái đẹp cứ bám đuổi! Hơn nữa vợ
mình lại đã “bóng xế chiều”, lại không tiến kịp mốt thời thượng nữa chứ.
Một ngày nọ hai năm trước, Chủ tịch Chu
cuối cùng lại sa vào vòng tay của cô
gái trẻ Đông Mai xinh đẹp như hoa tựa ngọc.
Đông Mai cũng là một cô giáo, mà hai năm
trước cũng mới được điều đến trường của Liễu Dương, vợ của chủ tịch Chu. Cô là
một nữ sinh viên tốt nghiệp đại học, trẻ đẹp phơi phới, lại khéo mồm ngọt miệng.
Vừa nhìn thấy, Liễu Dương đã thích cô gái ấy ngay, và không lâu đã dẫn cô đến
nhà mình.
Tối hôm ấy, Chủ tịch Chu cũng có nhà.
Lúc ăn cơm Yến Tử cũng về. Bốn người
cùng vui vẻ ăn một món ăn gia đình do đích thân Chủ tịch Chu vào bếp chế
biến – Cá chiên chua ngọt. Trong bữa ăn, Yến Tử cũng thích cô Đông Mai, hai người
thân mật như hai chị em ruột, Yến Tử tự nhiên gọi chị Đông Mai, chị Đông
Mai.Trong lòng Liễu Dương thấy ngọt như mật ong, tuy không nói ra được nguyên
nhân, song Chủ tịch Chu cũng đặc biệt phấn khởi. Đêm hôm ấy, Chủ tịch Chu cùng
Liễu Dương đều hưởng thụ niềm hân hoan cá nước,
lạc thú rồng mây lâu lắm mới có.
Những ngày tiếp theo, số lần Đông Mai đến
nhà Chủ tịch Chu ngày càng nhiều hơn, mà Chủ tịch Chu ở ngoài nhậu nhẹt cũng
giám hẳn đi, số lần gia đình Chủ tịch Chu cùng Đông Mai ăn cơm chuyện trò thân
mật vui vẻ cũng ngày một nhiều.
Đông Mai là một người rất có duyên có
nhan có sắc, đến đây cũng như ở nhà
mình, không khách khí lạ lẫm một chút nào, nấu cơm rửa bát, đun nước pha trà,
nói chuyện học hành với Yến Tử, không khác gì người một nhà.
Nhưng nửa năm sau, nói chuẩn xác là chưa
đầy nửa năm, Đông Mai lại đột nhiên rất ít đến nhà Chủ tịch Chu. Sau đó, đến một
lần cũng không đến nữa.
Chủ tịch Chu hỏi vợ Liễu Dương:
- Cô giáo Đông Mai có người yêu rồi ư,
lâu lâu rồi không thấy đến ?
Liễu Dương đáp:
- Cô này có tâm lớn, chí cao, không dễ
gì yêu ai đâu, nói là bận ôn thi nghiên cứu sinh đấy!
Chủ tịch Chu bèn gật gật đầu, tỏ ra như
chuyện rất phức tạp.
Cuối năm đã đến, công việc ở trên huyện
có lẽ càng bận rộn hơn. Hàng ngày Chủ tịch Chu trở về rất muộn, số lần không ở
nhà cũng ngày càng nhiều lên,
Cuối cùng, Liễu Dương vẫn biết nguyên
nhân trong đó, Chủ tịch Chu - Chồng chị và Đông Mai đã yêu nhau. Đồng thời với
việc hối hận mình đã dẫn sói vào nhà, Liễu Dương còn bị lừa dối và chịu nhục,
khiến cho chị biến thành một con người khác: U buồn mệt mỏi, người như mất hồn,
đập cốc đá cửa. Muốn nhất là gây sự với người nhà và con gái, không gây sự được thì tự nhiên
nhà cửa chẳng ra nhà cửa, người không ra người ngợm không ra ngợm. Cô con gái
thông minh Yến Tử tự nhiên cũng nhìn ra vấn đề, bởi vì hễ đêm đến là cô đều
nghe thấy Chủ tịch Chu và mẹ to tiếng cãi cọ với nhau.
Yến Tử biết bố và mẹ có vấn đề, gia đình
này có vấn đề, mà không phải là vấn đề
nhỏ. Song, sở dĩ họ né tránh cô là vì chỉ còn một học kỳ nữa thì cô thi vào đại
học rồi. Cô hiểu sự khổ tâm của cha mẹ, nhưng không tham gia hoà giải, bề ngoài
tỏ ra không có chuyện gì xẩy ra, hễ bước vào nhà là cười khanh khách báo cáo
tin tức thi cử tốt lành của mình với cha mẹ.
Thật ra, Chủ tịch Chu biết con gái Yến Tử
đã biết chuyện của mình. Đối diện với con gái ngây thơ trong sáng của mình,
trong lòng ông rất buồn, như dao đâm vào tim. Ông cảm thấy có lỗi với con ngoan
của mình. Thế là, số lần ông đến tiểu khu công viên Hoa Hồng cũng thưa dần,
Đông Mai là cô gái hút hồn người ta, song cô như một con rắn cứ ngày càng cuộn
chặt Chủ tịch Chu của chúng ta, cơ hồ làm cho ông không thở được nữa.
Nhưng, Chủ tịch Chu vẫn không thể từ chối
được sự cám dỗ của thân hình uyển chuyển, hơi thở thơm tho của Đông Mai, trong
lòng ông luôn luôn rằng xé trong đau khổ và khoái lạc. Bế một người phụ nữ lên
giường không khó, nhưng muốn kéo cô ta xuống khỏi giường thì không hề dễ. Khủng
hoảng, do dự, kích động, khó dứt bỏ khó chia tay, hối hận, tự trách mình, biết
bao tình cảm cứ buộc chặt giằng xé lấy ông, khiến cho ông không tài nào tươi tỉnh
mặt mày lên được.
Sau
Tết nguyên đán, cách ngày thay đổi nhiệm kỳ càng gần, Ban Tổ chức Tỉnh uỷ đã cử
người xuống khảo sát tình hình. Thần chí của Liễu Dương, vợ ông tựa hồ ngày
càng không tỉnh táo. Con gái Yến Tử cách ngày thi đại học chỉ trong gang tấc. Số
lần Chủ tịch Chu gặp Đông Mai cũng ngày càng ít
đi.
Mà điện thoại của Đông Mai tự nhiên ngày
càng nhiều lên, ngày càng gấp gáp hơn, giống như thần chết đến đòi mạng.
Buổi chiều hôm ấy, Chủ tịch Chu nhận được
một tin nhắn của Đông Mai: Tối nay cần phải gặp mặt!
Bữa tiệc rượu tối hôm ấy, Chủ tịch Chu
đi hay không đi cũng được, song ông đã đi, mà uống đặc biệt nhiều, khiến cho mọi
người dự tiệc đều cảm thấy vui mừng và cảm động. Lúc kết thúc, đã quá mười giờ
đêm. Khi sắp đến nhà, ông xuống xe trước, nói mình cần đi một lát. Nhưng cuối cùng ông
vẫn đi vòng đi vèo đến tiểu khu công viên Hoa Hồng, ông nhẹ chân bước đến trước
cửa số nhà 602, mở cửa nhẹ nhàng, không bật
đèn, bèn bước đến bên ghế sa lông. Từ trước đến nay, ông vẫn đến như thế.
Đông Mai cũng thường thường ngồi trên ghế sa lông đợi ông như thế.
Rõ ràng ông uống không ít, loạng choạng
bước đến trước ghế sa lông. Người ngồi trên ghế sa lông cũng không động đậy. Chủ
tịch Chu hơi cuống lên, oằn lưng xuống ôm cái đầu tóc đen, hôn một cái: “Cục
cưng! Cục cưng!”
Người trong lòng ông từ từ đứng dậy. Chủ
tịch Chu cảm thấy có chuyện không ổn, buông tay ra. Khi ấy, nhà sau đột nhiên
sáng đèn, nhìn qua ánh sáng mờ mờ, Chủ tịch Chu cững đơ người tại chỗ: Người đứng
trước mặt ông lại là con gái của ông - Yến Tử!
Chủ tịch Chu của chúng ta kinh sợ lúng
túng thật sự, không có chỗ nào mà ẩn nấp, cứng đơ tại đấy, nhúc nhích không nổi.
Lúc ấy, con gái Yến Tử của ông bước đến, đèn trong phòng khách tách một cái, bật
sáng.
Yến Tử lại quay trở lại, kéo tay của Chủ
tịch Chu: “Ngồi xuống đi!”
Như một cỗ người máy, Chủ tịch Chu cứ để
mặc cho con gái điều khiển.
Không khí như đông cứng lại, ánh đèn
đông cứng lại, Chủ tịch Chu cũng đông cứng lại, giống như ông ta mất tri giác.
- Bố ơi! Bố có yêu con không? Bố có yêu
mẹ con không? - Yến Tử dựa sát vào cánh
tay phải của ông, hỏi.
- Bố, bố…. - Chủ tịch Chu nói không ra lời.
- Bố, Con có phải là nhân dân không? Mẹ
con có phải là nhân dân không? – Con gái Yến Tử ứa nước mắt, rời rạc nói: Đến mẹ và con, mà bố cũng không yêu, thì bố
có thể yêu nhân dân được không? Bố yêu nhân dân như thế nào đây?
Cuối cùng, Chủ tịch Chu điều khiển không
nổi tình cảm của mình, hai tay ôm lấy mặt, thút thít khóc.
Trong khi cha thút thít khóc, Yến Tử mở
chiếc máy ghi âm nhỏ xíu. Chủ tịch Chu nghe thấy tiếng nói của mình, bồng bềnh
chao đi chao lại trong phòng khách trống trếnh: “Tôi là chủ tịch huyện của nhân
dân, chủ tịch nhân dân phải yêu nhân dân chứ!”
(Theo tạp
chí “Văn học Bắc Kinh”, TQ, số 12 - 2008)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét
namkts57@gmail.com