Nàng ngồi bên bàn, trong phòng ngủ,
tờ báo mở trước mặt và không nhìn những bông tuyết tan khi chúng chạm xuống mái
nhà bên ngoài của sổ. Nàng viết lá thư này, một mạch, không dừng tay hay tẩy
xóa.
Roanoke,
Virginia
Mồng sáu tháng hai 1933
Thưa bác sĩ
Tôi muốn ông cho một lời khuyên -
tôi phải quyết định một việc mà không dám xin ý kiến của bố mẹ. Hơn nũa, do
không còn biết phái tin nào ai và cũng không cần phải tiếp xúc mà vẫn có thể
thoái mái tâm sự lên tôi viết thư gửi ông. Chuyện là thế này - năm 1929 tôi kết
hôn với một quân nhân Hoa Kỳ, trong năm ấy, chồng tôi được điều sang làm việc tại
Thượng Hái, Trung Quốc - anh ấy đã ớ lại đó ba năm rồi quay lại nhà mẹ anh ấy ở
Helena, Arkanas bởi vài tháng trước đây, chồng tôi đã giải ngũ. Anh ấy có viết
thư cho tôi - tôi đến và tôi biết anh mắc phái một căn bệnh truyền nhiễm rồi
khi tôi hỏi, anh báo rằng đang điều trị nhưng bây giờ tôi không thục sự nhớ rõ
tên bệnh gì, chỉ nhớ phát âm như thể siflus". Ông có biết bệnh đó không
Xin hãy cho biết liệu tôi có việc gì không nếu lại chung sống với chồng, kể từ
lúc anh ấy từ Trung Quốc quay về, tôi đã không gần gũi. Anh ấy quá quyết với
tôi là sau đợt điều trị, anh sẽ khỏi. Ông có nghĩ như vậy không? Tôi thường
nghe ba tôi bảo nếu mắc phải bệnh đó thì bệnh nhân phải chết. Tôi tin ba mà
cũng rất tin chồng. Hãy làm ơn, làm ơn bảo tôi phải làm gì. Tôi sinh một bé gái
trong lúc anh ấy đang ớ Trung Quốc.
Tôi chân thành cám ơn ông và tuyệt đối
nghe theo lời khuyên của ông.Tôi là...
Và kí tên nàng
Hẳn ông bác sĩ sẽ chỉ cho mình cách
xử sự đúng đắn, nàng thầm nhủ. Ông ta rất có thể khuyên mình. Tấm hình của ông
đăng trên báo trông cứ như là ông hiểu hết mọi chuyện. Trông ông rất thông
minh. Hằng ngày, ông khuyên bảo mọi người. Hẳn ông ấy hiểu mình muốn hành động
đúng. Dẫu sao, thời gian đã quá lâu rồi. Đó chưa phải là khoảng thời gian dài.
Và căn bệnh đã kéo dài. Lạy Chúa, lâu quá. Mình biết anh phải chấp hành lệnh điều
động, nhưng mình không hiểu anh ấy làm việc đó mà làm gì. Ôi, lạy Chúa, giá như
anh đừng đến đấy. Mình chẳng bận tâm nguyên do anh mắc bệnh. Nhưng mình cứ ước
giá mà Chúa giữ cho anh khởi bệnh tật. Mình chẳng biết phải xử sự sao đây. Ước
gì Chúa giúp anh không mắc bệnh. Mình chẳng hiểu tại sao anh lại mang bệnh.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét
namkts57@gmail.com