Đứa
bé
Alberto
Moravia
bản dịch của Miêng
Khi người đàn
bà trong ban cứu tế thành phố Rome mang tiền tới cho chúng tôi, cả bà ta, cũng
hỏi là tại sao chúng tôi sinh chi nhiều con đến thế. Vợ tôi hôm ấy bãn tính, dấm
dẳn nói toạc sự thật ra : "Nếu có tiền, chiều chiều chúng tôi cũng sẽ đi
ci-nê... bởi vì không có nên đi ngủ sớm. Vậy là có con".
Nghe những lời
đó thì bà ta kiểu cách bỏ đi, cắn chặt môi. Tôi trách nhà tôi, bởi sự thật
không phải lúc nào nói ra cũng tốt, và còn phải biết mình đang nói chuyện với
ai chứ.
Khi còn trẻ và chưa lập gia đình, tôi thường giải trí bằng cách đọc
mục tin tức của Rome trong báo, kể đủ loại bất hạnh có thể xảy tới cho người ta
: trộm cắp, giết người, tự tử, tai nạn giao thông, vân vân. Và giữa những tai
ương này, điều duy nhất mà tôi cho là không thể nào chịu để xảy đến cho mình,
là trở thành cái mà nhà báo gọi là "trường hợp đáng thương", tức là một
người gợi lên lòng thương hại của kẻ khác không vì một bất hạnh gì đặc biệt, mà
chỉ vì sự hiện hữu của mình thôi !. Tôi vừa nói là hồi đó còn trẻ, và chưa hiểu
thế nào là nuôi nấng một gia đình đông đúc. Nhưng bây giờ, tôi nhận thấy một
cách hãi hùng rằng từ từ, tôi biến thành một trong những "trường hợp đáng
thương" đó. Ví dụ tôi đọc thấy : "Họ sống trong sự khốn cùng đen tối
nhất..." Vậy mà hiện tại tôi đang sống trong cảnh khốn cùng đen tối nhất.
Hay là : "Họ ở trong cái nhà chỉ có tên gọi là nhà". Thế mà tôi sống ở
Tormarancio, với vợ và sáu con, trong một căn phòng chỉ rộng bằng tấm nệm, và
khi trời mưa thì nước chảy trên đó như trên bến Ripetto. Tôi còn đọc thấy :
"Khi người đàn bà bất hạnh biết là mình có bầu, bà ta vội lấy một quyết định
tội lỗi là hủy diệt cái trái của cây tình yêu đó đi..." . Vậy mà cái quyết
định này, vợ chồng tôi cùng đồng lòng, khi khám phá ra rằng vợ tôi có bầu lần
thứ bảy. Tóm lại, chúng tôi định là khi thời tiết cho phép, chúng tôi sẽ mang đứa
bé bỏ trong một nhà thờ, trông nhờ vào lòng hảo tâm của người nào bắt gặp nó đầu
tiên.
Luôn luôn nhờ
các bà trong ban cứu tế ấy, vợ tôi đi sinh ở bịnh viện và khi lấy lại sức thì
trở về Tormarancio với đứa bé. Bước vào căn phòng của chúng tôi, vợ tôi nói :
"Nhà biết không, mặc dầu bịnh viện luôn luôn là bịnh viện, tui sẵn lòng ở
lại đó hơn là về đây". Với những lời đó, đứa bé làm như hiểu được, bèn tấn
công bằng những tiếng ré thủng màn nhĩ. Một cái phổi tốt, mạnh khỏe, và nó tốt
giọng đến nỗi ban đêm khi nó thức giấc và bắt đầu mè nheo thì không ai trong
chúng tôi ngủ lại được.
Khi tháng năm
tới, thời tiết bắt đầu ấm áp có thể ở ngoài mà không cần măng tô, chúng tôi đi
Rome. Vợ tôi ôm chặt đứa bé vào ngực, ních cho nó đầy giẻ rách như thể sắp bỏ
nó giữa đống tuyết. Và khi tới thành phố, chắc là để che giấu nỗi đau lòng, vợ
tôi bắt đầu thao thao bất tuyệt, hổn hển đứt hơi, tóc tai bay trong gió, mắt lộn
tròng. Khi thì bả nói về các nhà thờ khác nhau mà chúng tôi có thể bỏ đứa bé lại
đó, giải thích rằng phải là một nhà thờ thường có nhiều người giàu có tới lui -
bởi vì nếu đứa bé rơi vào tay người nghèo như chúng tôi thì tốt nhất là cứ giữ
nó lại. Khi thì bả nói rằng phải là nhà thờ cống hiến cho bà Thánh Madone, bởi
vì Thánh Madone cũng từng có một đứa con trai nên có thể hiểu được một số chuyện
và sẽ nhậm lời cầu xin của bả...
Sự liến thoắng
này làm tôi mệt và bị khích động dữ dội. Hơn nữa là tôi không hãnh diện gì và
không thích việc mình đang bắt buộc làm. Nhưng tôi không nói gì, tự nhủ thầm là
phải giữ cái đầu thật lạnh, chứng tỏ mình trầm tĩnh và giúp vợ can đảm.
Tôi đưa ra vài nhận xét, với mục đích chính là cắt đứt cái trò
tràng giang đại hải ấy, nói : "Tôi có ý này... nếu mình bỏ nó ở nhà thờ
Thánh Pierre ?". Nhà tôi hơi lưỡng lự một chút rồi nói: "Cái nhà thờ
đó cứ như là một nơi bí mật quân sự... mình có thể sẽ không bao giờ thấy lại thằng
bé... không, tui muốn thử ở cái nhà thờ nhỏ ở Condotti. Ơ đó toàn là tiệm hàng
đẹp đẽ... biết bao nhiêu người giàu có tới lui... chỗ đó tốt đấy..."
Chúng tôi đi
xe buýt, và giữa các hành khách khác, nhà tôi im. Thỉnh thoảng bả còn quấn đứa
bé trong chăn chặt hơn, hay cẩn trọng giở hé ra để nhìn mặt nó. Thằng bé ngủ,
khuôn mặt xinh xắn trắng hồng vùi trong đống tã lót. Quần áo nó tồi tàn như
chúng tôi, và chỉ có vẻ đàng hoàng ở đôi găng tay len xanh nhạt thò ra ngoài
nên cứ thể như nó muốn khoe.
Chúng tôi xuống đại lộ Goldoni và tức thì vợ tôi bắt đầu cà kê dê
ngỗng. Bả dừng lại trước một tiệm kim hoàn, chỉ cho tôi xem những món bày trong
tủ trên tấm nhung đỏ và nói :
"Nhìn mấy món đẹp quá nè ... người ta đến khu này chỉ để mua
nữ trang và bao nhiêu thứ đẹp đẽ khác... người nghèo như tụi mình thì đừng có mạo
hiểm vào đấy... họ thì giữa cửa tiệm này và cửa tiệm khác lại vào nhà thờ cầu
nguyện một lát... họ có đầy lòng tốt... một trong bọn họ sẽ trông thấy thằng bé
và đem nó đi". Nhà tôi vừa nói vừa nhìn đồ nữ trang, ép chặt thằng bé vào
ngực, mày nhíu lại như thể nói với chính mình, và tôi không dám hó hé gì. Chúng
tôi vào nhà thờ : nó nhỏ xíu, tường dát đá hoa giả màu vàng, ngoài bàn thờ lớn
ra còn có rất nhiều nhà nguyện. Nhà tôi tức thì tuyên bố là nó hoàn toàn khác với
hình ảnh nhà tôi nghĩ, và rằng bả không hài lòng về nó chút nào. Vậy mà bả cũng
chấm tay vào nươc phép và làm dấu thánh giá. Rồi, với đứa bé trong tay, nhà tôi
đi chầm chậm một vòng quanh nhà thờ với vẻ bất mãn và nghi ngờ. Từ vòm nóc đổ
xuống một luồng ánh sáng lạnh nhưng sống động, xuyên qua lớp kính màu. Vợ tôi
đi từ nhà nguyện này đến nhà nguyện khác, thám thính hết mọi cái, ghế, bàn thờ,
tranh ảnh, coi thử có tiện bỏ đứa bé lại đây không - và tôi thì lẽo đẽo theo
sau cách một quãng, vừa nhìn chừng cửa ra vào. Một cô gái cao lớn ăn vận toàn đỏ,
tóc vàng óng bước vô. Hơi vướng vì cái rốp chật bó, cô ta quỳ gối và sau vài
giây cầu nguyện, cô làm dấu rồi bỏ đi ra, không thèm nhìn chúng tôi lấy một
cái. Theo dõi mọi cử chỉ đó, vợ tôi thình lình nói : "Không, nhất quyết là
không... những người tới đây đều như cái cô đó hết, ai cũng vội vã đi vui chơi
và tha thẩn trong các cửa hàng... mình đi thôi". Và vừa nói, vợ tôi bước
ra khỏi nhà thờ.
Chúng tôi ngược
lên gần hết Corso, bước rất nhanh, vợ đi trước, tôi theo sau, và ngang tới
quãng trường Venise, chúng tôi vào một nhà thờ khác. Nhà thờ này lớn hơn cái trước
nhiều, một phần chìm trong bóng râm, đầy màn trướng xếp nếp, đồ mạ vàng và hòm
thánh tích đựng những quả tim bằng bạc sáng lấp lánh trong bóng tối. Có rất
đông người và chỉ một cái nhìn thoáng qua cũng đủ biết là họ thuộc thành phần
khá giả. Các bà đội mũ, các ông ăn bận chỉnh tề. Một ông linh mục đang giảng đạo,
vung vẩy hai tay trên giảng đài. Thiên hạ đứng, dán mắt vào ông ta và tôi nghĩ
là rất thuận tiện bởi không ai để ý chúng tôi. Tôi nói nhỏ với vợ : "Mình
thử bỏ nó ở đây ?". Nhà tôi ra dấu đồng ý. Chúng tôi đi tới nhà nguyện bên
cạnh, rất tối. Không có ai và có thể nói là không thể trông thấy gì ở đó hết. Vợ
tôi che mặt đứa bé bằng một vạt chăn và đặt nó trên ghế như thể đặt một cái gói
cồng kềnh cho tay được rảnh rang. Rồi bả quỳ xuống và cầu nguyện rất lâu, úp mặt
vào lòng bàn tay. Tôi thì không biết làm gì, nhìn vớ vẩn vào hàng trăm con tim
bạc đủ cỡ phủ kín tường. Cuối cùng vợ tôi đứng lên với vẻ căng thẳng, làm dấu
và từ từ rời nhà nguyện. Tôi theo sau cách một quãng. Lúc đó ông cha đạo kêu to
lên : "Và Chúa hỏi Pierre, con đi đâu đấy?". Tôi rùng mình với cảm tưởng
ông đang hỏi mình. Nhưng khi vợ tôi sắp vén tấm trướng cửa, một giọng nói làm cả
hai chúng tôi giật nẩy người : "Này bà, bà bỏ quên cái gói trên ghế".
Đó là một bà vận toàn đen, một trong những kẻ mê đạo suốt ngày tiêu thì giờ
trong các nhà thờ và kho đồ lễ. Vợ tôi nói : "A vâng đúng rồi, cám ơn...
tôi quên mất". Chúng tôi lấy lại cục nợ và ra khỏi thánh địa, dở sống dở
chết.
Ra tới ngoài,
bằng một giọng của người bán hàng muốn tống bôi lôi khứ món hàng đi mà không
tìm ra người mua, vợ tôi nói :
"Không
ai muốn nó cả, thằng bé tội nghiệp của tôi !". Tuy nhiên bả bắt đầu chạy
lon ton với những bước chân giật giật từng cơn như không bén đất.
Chúng tôi đổ
ra quãng trường Saints-Apôtres. Nhà thờ mở cửa, và khi vào thấy nó rộng mênh
mông và tối, vợ tôi thầm thì : "- đây tốt đấy". Bằng một bước cả quyết,
vợ tôi tiến tới nhà nguyện ở bên, đặt đứa bé xuống băng, rồi làm như bị đất
nung hai chân, bả không làm dấu, không cầu nguyện, không đặt ngay cả một cái
hôn lên trán thằng bé, bước vội ra cửa . Nhưng vừa đi được vài bước thì trong
nhà thờ dội lên tiếng khóc tuyệt vọng : đã tới giờ thằng bé đòi bú, nó đói. Với
tiếng ré chát chúa đó, vợ tôi mất bình tĩnh. Trước tiên nhà tôi chạy ra cửa, rồi
chạy ngược trở lại, và không cần biết mình đang ở đâu, bả ngồi xuống ghế bồng đứa
bé lên và mở cúc áo ra để cho nó bú. Vợ tôi vừa mới móc vú ra là thằng bé bám
riết với cả hai tay như một con sói con, ư hử im lặng. Đúng lúc ấy một giọng giận
dữ la to lên : "Những việc đó không bao giờ được làm trong nhà của Chúa...
ra ngay... ra ngay... đi ra đường mà làm !". Đó là ông giữ nhà thờ, một
ông già nhỏ bé với chòm râu cằm trắng và giọng nói to hơn ông ta. Vợ tôi vừa đứng
lên vừa nói, hai tay khép vội ngực áo và đầu thằng bé : "Vậy mà bà Thánh
Madone trong những bức tranh luôn luôn là cho con bú". Ông ta la lên :
"Mày dám so sánh với bà Madone hả ? Đồ tự phụ !". Chán quá, chúng tôi
ra ngồi trong cái vườn nhỏ quãng trường Venise, vợ tôi cho con bú tiếp cho tới
khi nó no nê ngủ lại.
Bây giờ đêm
xuống rồi, các nhà thờ đều đóng cửa, chúng tôi mệt lữ và đầu óc mê muội không nảy
sinh được một điều gì nữa. Với ý nghĩ đã phiền phức nhiều để làm một cái việc
đáng lẽ không nên làm, tôi cảm thấy tuyệt vọng. Tôi bảo : "Này, khuya rồi
và tui không chịu nổi nữa... mình phải quyết định đi thôi !". Vợ tôi trả lời
với giọng chua chát : "Nhưng là giọt máu của ông !... và ông muốn bỏ nó
như vậy đó, trong một góc, như thể để một chéo giấy đựng đồ lòng cho mèo vậy
!" - "Dĩ nhiên là không, nhưng có những việc người ta có thể làm tức
khắc không đắn đo hay là không bao giờ làm cả ". - "Thực tình là ông
sợ tui đổi ý và đem nó vế nhà trở lại... đàn ông các ông, các ông toàn là những
thằng hèn !". Tôi hiểu không phải là lúc nói ngược lại nên trả lời một
cách khá ung dung : "Tui hiểu bà. Nhưng nên biết là dù có việc gì không
hay xảy ra cho nó đi nữa thì cũng tốt hơn là lớn lên ở Tormarancio, trong một
căn phòng không cầu tiêu không nhà bếp, giữa bao vi khuẩn muà đông và ruồi muỗi
mùa hè". Và lần này thì vợ tôi không trả lời.
Không biêt đi
đâu, chúng tôi lấy đường quốc lộ ngược lên hướng tháp Néron. Tôi để ý thấy xa
hơn một chút là con đường dốc nhỏ, hoàn toàn vắng vẻ, trừ một chiếc xe hơi xám
cửa đóng, đậu trước cổng nhà. Tôi nảy ra một ý, tới thẳng chiếc xe vặn cái nắm
tay : cửa mở. Tôi bảo nhà tôi : "Nhanh lên, lúc này được rồi. Đặt nó lên
ghế sau". Nhà tôi vâng lời đặt đứa bé lên ghế và tôi đóng cửa lại. Mọi việc
xảy ra chớp nhoáng trong vòng vài giây đồng hồ và không ai trông thấy. Rồi tôi
nắm cánh tay vợ và chúng tôi chạy tránh xuống quãng trường Quirinal.
Quãng trường
vắng teo tối om với thưa thớt vài ngọn đèn đường chiếu sáng ở cung điện, và vượt
khỏi phần trên các lan can là ánh sáng của Rome lấp lánh trong đêm. Vợ tôi bước
tới vòi nước, đến gần cột tháp và ngồi xuống băng ghế rồi thốt nhiên bật khóc,
lưng quay lại tôi như thể bả đang chỉ một mình. Tôi hỏi : "Chuyện gì vậy
?" Nhà tôi trả lời : "Bây giờ bỏ nó rồi thì tui nhớ nó quá... tui thấy
thiêu thiếu cái gì ở đây, chỗ ngực mà nó bấu vào đây này". Tôi nói không
chủ định : " Ô, thì cũng dễ hiểu thôi... nhưng rồi sẽ qua đi".
Vợ tôi nhún vai và cứ khóc. Rồi thình lình mắt nhà tôi ráo hoảnh
như gió trời thổi khô nước mưa. Bả đứng lên giận dữ chỉ cho tôi một trong những
lâu đài : "Bây giờ tui biết phải đi đâu rồi, tui đi gặp ông vua và sẽ kể hết".
Tôi nắm tay
nhà tôi và la lên : "Đứng yên ! bà điên sao chớ... bà biết thừa là không
còn vua nữa mà !" - "Tui cóc cần, tui sẽ nói với người thay thế ổng...
chắc chắn là phải có ai chớ !" Nhà tôi sắp chạy tới cổng ra vào và chỉ có
trời mới biết chuyện khủng khiếp gì sẽ xảy ra, thì đùng một cái, tôi nói ngoài
dự định : "Này bà, tui suy nghĩ lại rồi... mình quay tới chiếc xe lấy lại
thằng nhỏ... chớ còn gì nữa, mình sẽ giữ nó... thêm bớt một miệng thì nhằm nhò
gì..." Cái ý đó đương nhiên là ý muốn chính của vợ tôi, nó xoá liền ý nghĩ
muốn nói chuyện với vua. "Nhưng liệu nó còn đó không ?" Vừa nói vợ
tôi vừa chạy tới con đường có chiếc xe hơi xám. Tôi trả lời : "Dĩ nhiên là
còn. Nãy giờ chưa tới năm phút mà".
Chiếc xe còn
đó thật. Nhưng đúng lúc vợ tôi mở cửa xe thì một ông cỡ trung niên béo lùn với
vẻ mặt rất hách dịch, xuất hiện ở cổng và la lên : "Dừng lại... dừng lại...
bà muốn lấy gì trong xe tôi đấy ?" Nhà tôi đang nhoài người vào xe ôm đứa
bé, trả lời mà không quay đầu lại : "Tui muốn lấy cái gì thuộc của tui
!" Ông kia nhấn mạnh :"Mà bà lấy cái gì ?... cái xe này là của tôi...
bà hiểu không ? nó là của tôi..." Phải nhìn thấy vợ tôi lúc đó : bả đứng
thẳng lên và tấn công như vầy : "Coi kià, ai lấy cái gì của ông ? Đừng sợ,
không ai lấy gì của ông đâu... còn xe của ông đấy hả, coi nè, tui nhổ lên nó đấy,
ông thấy chưa ?" Và bả nhổ thật lên cánh cửa. Ông kia ngẩn ra :
"Nhưng mà kià, cái gói gì đấy... ?" -" Không phải là gói gì cả,
đây là con trai tui, ông nhìn nè..."
Vừa nói nhà
tôi vừa dở lòi mặt thằng bé ra chìa tới trước mặt ông ta và tiếp : "Một thằng
con trai xinh xắn như thế này, nếu ông tin là ông có khả năng tạo ra một đứa
như vậy với vợ ông... và tui báo trước là không được đụng tới tui, nếu không
tui sẽ la lên gọi cảnh sát và nói là ông muốn bắt cóc con tui..." Tóm lại,
nhà tôi nói đủ điều, tới nỗi mà tội nghiệp ông ta, ông ta trở nên đỏ tía và há
hốc mồm ra như thể đang bị xuất huyết não.
Cuối cùng nhà
tôi bỏ đi không vội vã gì, con trong tay, trở lại chỗ tôi đang chờ ở cuối con
đường.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét
namkts57@gmail.com